DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 34
Trương Trì trở lại đơn vị, trong lòng vẫn còn
suy nghĩ về chuyện đó. Anh hỏi lão Lương, "Trước kia có người tên Ngô Bình,
dạy ở trường cấp ba huyện mình, anh có nghe nói qua không?" Cái tên Ngô
Bình quá phổ biến, lão Lương lục tìm trong đầu một lúc, "Có phải cái cô
hơi mập mập, chồng làm ở viện y học cổ truyền không? Hình như cô ấy giờ chuyển
lên phòng tổ chức rồi?" Trương Trì nói không phải Ngô Bình đó,
"Khoảng hơn năm mươi tuổi, bà ấy có con gái tên Tôn San, mất vì tai nạn xe
hơi, cũng mấy năm rồi." Hơn năm mươi tuổi, cách lão Lương khá xa, lão
Lương lắc đầu, "Vậy thì không biết." Lão Lương cũng mới chuyển từ
phòng hộ tịch sang phòng trị an ba năm trước, anh ta nhắc Trương Trì, "Đợi
lão Trương hết bệnh về, cậu hỏi chú ấy xem, chú ấy có thể biết. Hoặc không thì
cậu hỏi lão Hứa."
Trương Trì đương nhiên sẽ không đi hỏi lão Hứa.
So với những người khác, lão Hứa biết về anh nhiều hơn một chút, cũng tương đối
quan tâm đến đời tư của anh. Trương Trì đối với những người như vậy luôn kính
nhi viễn chi. Anh nói với lão Lương, cũng không có chuyện gì quan trọng, để sau
hẵng nói. Anh tự dùng tên địa phương cộng thêm hai cái tên Ngô Bình và Tôn San
tìm kiếm trên mạng, cũng không thấy thông tin gì hữu ích. Lướt điện thoại,
Trương Trì thấy Mã Dược đăng rất nhiều bài quảng cáo khai trương cửa hàng
online, ưu đãi giảm giá trên vòng bạn bè, Trương Trì tiện tay chia sẻ giúp cậu
ta mấy bài. Chị La có chút nghi ngờ, "Hồng sâm này thật sự là hàng nhập
khẩu Hàn Quốc à? Hình như chị thấy ở cửa hàng đồ khô kia rồi, bao bì y hệt
mà."
Trương Trì nói: "Là nhập khẩu Hàn Quốc, em
thấy hiệu quả không tồi, chị có muốn mua ít không?"
"Vậy cậu đặt giúp chị hai hộp, chị đem tặng
người." Lão Lương và Tiểu Đổng cũng hóng chuyện, vào [Cửa hàng Hải sản
Nhập khẩu Lợi Mã Đậu] mua ít bánh cá, cá khô các loại.
Cửa hàng của Đậu Phương và Mã Dược khai trương
tròn một tháng, Mã Dược tính sổ sách, phát hiện không kiếm được đồng nào, còn
lỗ một ít. Đậu Phương hoàn toàn thất vọng. Mã Dược an ủi cô, "Bình thường
mà, nửa năm đầu chắc chắn lỗ, chúng ta đây là lỗ vốn kiếm lượt xem." Sau
đó cậu ta thương lượng với Đậu Phương, "Cái đó, lương của cậu, phát thì
chắc chắn phát, hay là nợ trước, đợi có lãi bù vào sau nhé?"
Đậu Phương lập tức dừng tay đóng gói, làm bộ
muốn bỏ đi, "Tôi không làm nữa."
Mã Dược vội vàng thỏa hiệp, "Đừng đừng, vậy
trước mắt phát một ngàn, năm trăm sau này bù thêm, một ngàn, được không? Nhiều
hơn nữa tôi cũng không có, chúng ta dẹp tiệm luôn cho rồi." Đậu Phương
miễn cưỡng đồng ý.
Tiếp theo hai người họ phân tích, là phí vận
chuyển chiếm phần lớn chi phí. Mã Dược nói: "Dù sao một ngày cũng chỉ có
mười mấy đơn, lái xe tải giao hàng quá không kinh tế. Thôi thì mấy đơn gần cậu
đi xe điện giao đi, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi mà."
Đậu Phương phản ứng rất nhanh, "Vậy tiền
điện tính vào đầu ai?"
Mã Dược thở dài, "Cậu cứ sạc ở gara, tiền
điện tính hết vào đầu tôi, được chưa? Chịu thua, tôi thật chưa thấy ai tính
toán như cậu."
"Đợi đến khi nào anh không nợ lương tôi
nữa, tôi có thể hào phóng hơn chút ha."
Chiếc xe điện của Đậu Phương đậu ngay trong
gara, là Trương Trì mua, mới tinh sáng bóng. Mã Dược muốn đi thử, Đậu Phương
không chịu, nói cậu ta béo quá, sợ làm hỏng xe cô. Mã Dược trợn mắt, cô cứ keo
kiệt đi. "Vậy cậu học được chưa? Cậu đi một vòng tôi xem nào."
Đậu Phương trong lòng không chắc, dạo này ngày
nào cô cũng phải đến trường lái vào buổi chiều, chưa có thời gian học đi xe điện.
Bị Mã Dược thúc giục, Đậu Phương bước lên xe, khởi động, loạng choạng đi được
vài mét thì cả người lẫn xe ngã sõng soài trên đất, kính chiếu hậu cũng bị
lệch, khiến Đậu Phương xót xa một hồi. Mã Dược kêu cô đừng lo cho xe, "Tay
cậu có phải bị trầy da không?" Cậu ta nghĩ Đậu Phương lại định mượn cớ
thoái thác, hoặc đòi tăng lương, trợ cấp tiền điện nước, tiền thuốc men gì đó.
Mã Dược ban đầu còn có chút ý đồ không đứng đắn với Đậu Phương, sau phát hiện
cô nàng này tính tình quá ương ngạnh, lại còn khôn lỏi đến đáng sợ về tiền bạc,
ý đồ xấu của Mã Dược liền tắt ngấm. Kết quả phản ứng của Đậu Phương khiến cậu
ta có chút bất ngờ, cô hoàn toàn không coi vết trầy trên tay ra gì, lầm lì đẩy
xe, xuống lầu luyện đi luyện lại nửa ngày, mãi đến khi xe hết điện. Đậu Phương
tập tễnh đẩy xe về, nói không thành vấn đề, "Ngày mai tôi đi giao
hàng."
"Trâu bò thật." Mã Dược bê mấy thùng
hàng đã đóng gói lên xe tải, vừa khởi động xe vừa nói với Đậu Phương: "Mua
ít thuốc bôi vào đi, cái tay cậu ấy. Không thì đụng vào hải sản dễ nhiễm trùng,
có người chết vì cái này rồi đấy, cậu biết không?"
"Cậu có thể đừng trù ẻo tôi không? À đúng
rồi, tiền thuốc men phải thanh toán nhé."
"Lượn đây!" Mã Dược lái chiếc Minibus
cà tàng, rồ ga một tiếng, nghênh ngang rời đi.
Đậu Phương cắm sạc xe điện, thoáng thấy màn hình
điện thoại trên bàn nhấp nháy. Người gọi điện cho cô, ngoài Mã Dược ra, cũng
chỉ có Trương Trì. Đậu Phương vội chạy tới cầm lấy điện thoại, cô có chút bất
ngờ, màn hình hiển thị tên người gọi là Bồng Bồng. Đậu Phương nhớ lại lời Bành
Nhạc nói, anh ta chưa bao giờ ăn lại cỏ cũ. Cô do dự một chút, rồi trượt mở
khóa điện thoại.
Bành Nhạc vẫn phong cách cũ, vừa nối máy liền
hỏi: "Em dọn đi đâu rồi?"
Đậu Phương không muốn nói cho anh ta biết,
"Anh, muốn làm gì?"
Bành Nhạc mất kiên nhẫn, "Em đừng nói
nhiều, anh đang ở nhà bên này, em chạy qua đây nhanh lên, có chuyện muốn nói
với em."
Đậu Phương không chịu đến nhà Bành Nhạc. Cô là
người có phần quá dứt khoát, một khi đã chia tay, chỉ ước gì cả đời không qua
lại với đối phương. Điểm này khiến Bành Nhạc rất bực bội, nhưng điều làm anh
phát điên còn không phải chuyện này. Cuối cùng hai người hẹn gặp bên ngoài.
Bành Nhạc đỗ xe trên đại lộ ven biển, đi dạo bờ kè một lúc, thấy Đậu Phương đi
dọc theo con đường tới, rồi đứng lại từ xa, như thể sợ anh ta dây dưa. Gió biển
thổi tóc cô dựng đứng cả lên, khiến trông cô rất lạnh lùng. Bành Nhạc nhớ tới
con mèo bông cô ôm cả trong lúc ngủ, lúc này anh mới nhận ra mình đúng là một
thằng ngốc nhận thức chậm chạp. Lửa giận trong lòng Bành Nhạc lại bùng lên.
"Lại đây," Bành Nhạc hất cằm về phía
Đậu Phương, "Em sợ cái gì?"
Đậu Phương đi tới, hai tay đút trong túi áo
phao. Cô từ kho hàng qua đây, không trang điểm, sắc mặt có chút kém. Cô cau
mày, "Anh tìm em làm gì?"
Bành Nhạc nhìn chằm chằm cô một lúc, đột nhiên
nói: "Em cặp với Trương Trì rồi à?"
Đậu Phương hoảng sợ, ánh mắt cô lập tức trở nên
cảnh giác, "Anh nghe ai nói?"
"Chuyện đó em đừng quan tâm, em chỉ cần nói
phải hay không." Sắc mặt Bành Nhạc cũng rất lạnh, "Em cặp với Trương
Trì, nên mới đá anh, đúng không?"
Đậu Phương miệng rất cứng, "Không phải. Em
với anh ta căn bản không thân."
Bành Nhạc cười lạnh một tiếng, vẫy tay với Đậu
Phương, chìa màn hình điện thoại cho cô xem. Đậu Phương thấy một tấm ảnh chụp
cô và Trương Trì trên phố, cô ôm eo anh, còn anh thì ôm vai cô, đang cúi đầu
nói chuyện gì đó với cô. Cô thấy khung chat WeChat, Hình Giai gửi bức ảnh này
cho Bành Nhạc, phía sau còn kèm theo một tin nhắn, "Tra nam tiện nữ."
Cô ta lại nói: "Hai người có phải đang đóng phim truyền hình không, cẩu
huyết quá đi?" Sau đó cô ta lại hỏi Bành Nhạc chuyện thực tập ở công ty
nhà anh, Bành Nhạc không trả lời. Đây là chuyện ngày hôm qua.
Đậu Phương xem xong tin nhắn, sắc mặt cũng bình
tĩnh lại. Cô vuốt tóc ra sau, tỏ vẻ rất thờ ơ, "Cặp với nhau thì
sao?"
"Không nói dối nữa à? Em trước đây hứa với
anh cái gì, quên hết rồi ha?"
Đậu Phương trừng mắt nhìn Bành Nhạc, "Anh
không phải cũng chẳng cho em đồng nào sao?"
"Em ở bên anh chỉ vì tiền? Cậu ta cho em
tiền được chắc? Anh có nói với em rồi mà, cậu ta không có tiền, bảo em đừng có
lượn lờ quanh cậu ta, nhớ không? Mẹ kiếp, em vừa quay đầu đã sáp lại với cậu
ta, em chơi anh đấy à!"
Đậu Phương quay mặt đi chỗ khác, "Không
liên quan đến anh."
"Nó là em họ tôi!" Bành Nhạc rống lên
một câu đầy phẫn nộ, "Em tìm ai cũng được, nhưng không thể là Trương Trì.
Nó bị các người hại còn chưa đủ thảm sao?"
Mặt Đậu Phương trong nháy mắt mất hết huyết sắc.
Cô đứng bên cạnh hàng rào sắt, nơi đó dựng tấm biển cấm vượt rào, từng có du
khách nhiều lần trèo qua hàng rào, leo lên đá ngầm ven biển và bị rơi xuống
nước. Hôm nay thời tiết cũng khá đẹp, ánh nắng có chút chói mắt. Bành Nhạc thấy
Đậu Phương như bị gió biển thổi đến xiêu vẹo, anh bắt đầu không nỡ, nhưng trên
mặt không hề biểu lộ ra, "Em chia tay nó đi." Anh cố nén giận nói,
"Đừng để anh phải tự mình đi nói với Trương Trì." Sau đó anh đưa một
cái túi giấy cho Đậu Phương, "Đây là thỏa thuận với Tôn Giang Thao, anh ký
tên rồi, bên trong còn có thẻ ngân hàng..."
Đậu Phương lùi lại một bước, "Em không cần.
Anh tự đưa cho ông ta đi, không liên quan đến em."
"Ý gì đây, em nhất quyết phải dính lấy
Trương Trì, đúng không?"
Đậu Phương nhìn anh, không chịu mở miệng. Chưa
bao giờ Bành Nhạc cảm thấy mình không hiểu cô như lúc này. Cô có lúc cực kỳ lõi
đời, chín chắn sớm, có lúc lại giống một đứa trẻ bướng bỉnh hồ đồ, không biết
cân nhắc lợi hại. Đây là sức mạnh của tình yêu sao? Nhưng sao cô lại đột nhiên
dành hết tình yêu cho Trương Trì, vào lúc anh ta hoàn toàn không hay biết? Bành
Nhạc lặng lẽ nhìn cô một hồi, "Em cứ điên đi." Anh cầm túi tài liệu,
quay lại bờ kè, lái xe đi mất.
Đậu Phương nhìn theo chiếc xe đi xa của Bành
Nhạc, cô không biết bây giờ anh ta sẽ đi đâu, có lẽ sẽ đi chất vấn Trương Trì?
Cô có chút sợ hãi, nhưng lại chần chừ không gọi điện cho Trương Trì, mà một
mình ngồi trên ghế dài. Ngẩn người một lúc, cô lại cúi đầu xem điện thoại, ở đó
còn có tin nhắn Ngô Bình gửi mấy ngày trước. Bà ta hỏi cô dọn đi đâu, Đậu
Phương không trả lời. Ngô Bình lại gửi một tấm ảnh cũ, trong ảnh là Đậu Phương
và Tôn San đang ngồi thuyền mặt trăng ở công viên giải trí, hai cô bé đầu kề
sát bên nhau. Hai người họ thực ra không giống nhau lắm, tuổi cũng cách nhau
hai tuổi, kỳ lạ là lúc đó rất nhiều người cho rằng Tôn San và Đậu Phương là chị
em sinh đôi. Ngô Bình dùng giọng điệu hoài niệm nói: Xem hai đứa hồi nhỏ kìa,
quần áo cũng phải mặc giống nhau, người khác toàn nhận nhầm, vui thật. Ngay sau
đó bà lại u uất nói: Tại sao mày không chết đi? San San chết thay mày rồi, sao mày
còn chưa chết?
Đậu Phương cất điện thoại vào túi, đi từ bờ biển
về. Đi ngang qua trường học, Đậu Phương nhớ tới Hình Giai. Con nhỏ này quá đáng
ghét, mình nhất định phải dạy cho nó một bài học. Đậu Phương quyết định trút
hết cơn tức phải chịu từ Bành Nhạc và Ngô Bình lên đầu Hình Giai. Cô đến ký túc
xá trước, biết được từ Chu Mẫn là Hình Giai đang đi học. Đậu Phương lại đi đến
cửa phòng học, đó là một tiết học về Chủ nghĩa Mác-Lênin hay Mỹ học đại cương gì
đó, bên trong đen nghịt khoảng tám chín mươi người. Đậu Phương đảo mắt tìm một
hồi, thấy Hình Giai và một nam sinh ngồi ở một góc, hai người đang thì thầm nói
chuyện.
"Hình Giai, cô ra đây một chút." Đậu
Phương nói.
Thầy giáo đang giảng bài, bị ngắt lời, bất mãn
nhìn cô, "Em sinh viên kia, đang trong giờ học đấy."
Đậu Phương quay sang cười ngọt ngào với ông
thầy. Cô lớn lên trong gia đình giáo viên, giỏi nhất là giả vờ lễ phép,
"Thầy ơi, em tìm Hình Giai một chút, có việc gấp ạ."
"Hình Giai, em ra đi."
Hình Giai đặt sách giáo khoa xuống đi ra cửa,
đối mặt với Đậu Phương. Cô ta đại khái đoán được chuyện này liên quan đến tin
nhắn cô ta gửi cho Bành Nhạc. Nhưng đây là phòng học, trước mặt bao nhiêu
người, cô ta không tin Đậu Phương dám mặt dày nói ra chuyện mình bắt cá hai
tay. "Cô nói nhanh lên, tôi còn phải về học." Hình Giai không chút sợ
hãi nói.
Bỗng nhiên cổ chợt lạnh buốt, Hình Giai hét lên
một tiếng, cô ta tưởng là axit. Đậu Phương đã hắt cả chai nước vào mặt Hình
Giai, rồi tát cô ta một cái, "Có bầu thì tự đi mà phá thai, chồng tao
không rảnh đâu. Đồ đĩ đi quyến rũ người khắp nơi!" Cô nói lớn tiếng xong,
xoay người bỏ đi, trong phòng học đột nhiên ồ lên. Đậu Phương rất đắc ý, cô
biết lần này Hình Giai chắc chắn ê chề không nhẹ, chỉ tiếc là đến vội quá,
không kịp đổi nước khoáng thành nước cơm thừa ở nhà ăn.

.png)
Nhận xét
Đăng nhận xét