DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 51
Mã Dược đối với vé vào cửa hội chợ
thương mại miễn phí này, vốn dĩ ôm thái độ “Tới cũng tới rồi, ngồi một lúc rồi
đi”, ai ngờ vào rồi mới biết bận đến mức căn bản không ai để ý đến cậu ta. Du
khách nghe danh đến tham gia lễ hội bia, người địa phương ăn cơm chiều xong ra
dạo quanh, chen chúc đến mức gian hàng nào cũng đông nghịt người. Đậu Phương
đành phải chuyên trách thu tiền, Tần Đống Lâm đứng sau lưng cô giúp khách hàng
đóng gói, còn Mã Dược thì chạy ra chạy vào gian hàng liên tục, lượn lờ khắp các
quầy, mỹ danh là “do thám tình hình địch”.
Căn cứ vào quan sát của Mã Dược, gian
hàng hot nhất hội chợ lần này không ai khác chính là Lợi Mã Đậu. “Hay là tôi tối
nào cũng ra bày quán nhỉ?” Tần Đống Lâm cùng Đậu Phương bận đến mồ hôi đầy đầu,
Tần Đống Lâm càng là kiên quyết phản đối, “Xoa túi ni lông đến mức tay bỏng
rát, bắt tôi làm cái việc lặp đi lặp lại cấp thấp mà con tinh tinh nào cũng làm
được này, đúng là phí phạm của trời.” Cậu ta nhét một đống dép lê vào túi ni
lông, ngẩng đầu nhìn, “Hình Giai chạy đi đâu rồi?” Đậu Phương thì im lặng chịu
đựng. Từ lúc gian hàng dựng xong, cô gái này đã biến mất không tăm hơi, Mã Dược
vẻ mặt mờ mịt, “Đi vệ sinh rồi à?”
“Tôi lại đi do thám một chút.” Mã Dược
cũng chuồn đi bất cứ lúc nào. Trước khi dọn quán, Mã Dược bắt được một đôi ông
bà cụ, bà cụ vừa mới lén nhét hai túi cá khô nhỏ vào túi xách, Mã Dược ồn ào
đòi báo cảnh sát, ông cụ mặt già đỏ bừng, cứng cổ biện giải: “Cái này không
phải cho tôi nha, là cho mèo ăn, cho mèo hoang ăn, làm việc tốt đấy cậu hiểu
không? Làm việc tốt sao lại gọi là trộm?” Người trả tiền và người nhận tiền đều
dừng động tác, Đậu Phương nhân cơ hội túm lấy một cái quạt nhựa tiện tay nhặt
được ở hội trường, ra sức quạt gió, rất có hứng thú xem náo nhiệt.
“Tính tiền.” Có người nói. Đậu Phương
cũng không quay đầu lại, cô nhét máy quét mã vào lòng Tần Đống Lâm, “Bảo Hình
Giai đến thay tôi, tôi cũng muốn đi vệ sinh!” Vừa nhấc chân định đi, đã bị túm
cổ áo lôi lại. Đậu Phương mày liễu dựng thẳng, bộ dạng như muốn bùng nổ ngay
tại chỗ, đến khi thấy rõ chủ nhân cái tay kia không phải Tần Đống Lâm, biểu cảm
cô hòa hoãn, lại cố ý làm ra vẻ không mấy để tâm, “Anh tới làm gì?!”
Trương Trì cười cười, nhắc nhở cô:
“Tính tiền mà.” Tầm mắt Đậu Phương liếc qua quầy hàng, “Mấy cái này đắt lắm
đấy!” Anh đúng là biết chọn, toàn là kem nhập khẩu, “Cái màu xanh lục kia hai
mươi đồng.” Cô nhấn mạnh với Trương Trì. “Cái nào cũng hai mươi sao?” Trương Trì
đã lấy ví ra định trả tiền. “Ai đừng vội, anh chờ em tính đã.” Cô nói bừa một
con số (đương nhiên thấp hơn giá gốc rất nhiều, đến mức Mã Dược nghe được chắc
muốn hộc máu), “Mua nhiều thế, anh ăn hết không?” Trương Trì thanh toán xong,
đem kem chia cho Tần Đống Lâm và Mã Dược, cây cuối cùng đến tay, Đậu Phương vừa
thấy, là cây màu xanh lục hai mươi đồng, “Toàn chữ Nhật Bản, vị gì đây nhỉ?”
Miệng cô nói, xé vỏ kem ra, cắn một miếng, trong lòng vui sướng hài lòng.
Dọn quán xong Hình Giai mới quay lại,
trên tay kéo theo một nam thanh niên quần áo xộc xệch. Anh chàng này ăn mặc
trông có vẻ cao tay hơn Mã Dược và Tần Đống Lâm lúc mới ra đời nhiều, tóc vuốt
keo, trên tay còn xách một chiếc cặp tài liệu hàng hiệu. Theo giới thiệu của
Hình Giai, đây là bạn trai cô ấy, đàn anh năm tư cùng trường, “Anh ấy cố ý đến
đón tôi tan làm, kết quả vừa xuống xe liền lạc đường, còn phải để tôi đi đón.
Ủa, hội chợ kết thúc rồi sao?” Vị đàn anh mù đường này nhìn đông nhìn tây, hếch
mũi lên, tự cho là dí dỏm nói: “Môi trường làm việc của các cậu có hơi đơn sơ
nhỉ.” Hình Giai tràn đầy đồng cảm, “Đó là không thể so với công ty các anh
được.” Theo lễ tiết, Mã Dược và Tần Đống Lâm lẽ ra phải lập tức đến ân cần hỏi
han, đàn anh thăng chức ở đâu, dù sao thực tập tốt nghiệp là chủ đề mọi sinh
viên đều quan tâm, nhưng hai gã này chỉ im lặng mút kem, làm Hình Giai trong
lòng có chút khó chịu. Có thể thấy lòng ghen tị của đàn ông cũng không thể xem
thường.
Cuối cùng Mã Dược đề nghị đi ăn khuya,
thế là một đám nam nữ lại kéo nhau ra quán nướng vỉa hè. Lúc này gió lạnh hiu
hiu, đêm khuya tĩnh lặng, đúng là thời điểm để tha hồ uống rượu chém gió. Mã
Dược ra vẻ chủ nhà, mời mọi người cứ tự nhiên gọi món, không cần khách khí,
“Mục tiêu là tiêu hết số tiền kiếm được tối nay ha.” Tần Đống Lâm vội gân cổ
nói với chủ quán: “Cho hai mươi xiên cật!” “Mẹ kiếp, cậu một thằng độc thân vạn
năm, có cần thiết thế không?”
Hình Giai vì lúc nãy đi làm lại làm
việc riêng, trong lòng có chút áy náy, đợi rượu thịt lên, lập tức đứng dậy chia
thịt rót rượu cho mọi người, bạn trai Hình Giai là Tô Hạo thì thỉnh thoảng dịu
dàng khuyên cô ấy, “Ngồi xuống đi, có mệt không?” Anh ta đối với Đậu Phương rõ
ràng lạnh nhạt hơn những người khác, Đậu Phương đoán trong miệng Hình Giai,
mình nhất định là một kẻ xảo quyệt ác độc, ghen ghét mỹ nữ hư hỏng. Cô chẳng
thèm để bụng, yên tâm thoải mái nhận sự chiếu cố thuận tiện của Hình Giai, đến
câu cảm ơn cũng lười nói, coi cặp tình nhân này như không khí. Tô Hạo lại quay
sang chào hỏi Trương Trì, tuy Trương Trì mặc đồ thường ngày, nhưng Tô Hạo từ
đồng hồ và giày của anh đoán ra gia cảnh Trương Trì ít nhất cũng khá giả trở
lên – Tô Hạo hoàn toàn không nhận ra, anh ta từng chạm mặt Trương Trì bên ngoài
bể bơi trường học, khi đó anh ta đối với Trương Trì chẳng hề tỏ ra tử tế chút
nào. Tuy vẫn là thực tập sinh tay mơ, Tô Hạo tiếp cận rất lão luyện, làm người
ta hiểu lầm anh ta đã lăn lộn chốn công sở mấy chục năm, “Huynh đệ, làm ngành
nào?”
“Anh Trương trước kia làm cảnh sát,”
Hình Giai giành trước trả lời hộ Trương Trì, cô ấy cười xinh đẹp với Trương Trì,
“Em còn từng báo án với anh, nhớ không?”
Trương Trì nghĩ nghĩ, nói đúng.
“Sau đó cái túi vẫn không tìm được, em
mất hơn một tháng mới làm lại xong chứng minh thư, thẻ ngân hàng các thứ.”
Tô Hạo bất mãn nói: “Người làm trong cơ
quan nhà nước không phải đều cái kiểu khốn nạn đó sao? Có thể đùn đẩy thì đùn
đẩy, có thể dây dưa thì dây dưa. Ai, em thật sự trông chờ bọn họ phục vụ nhân
dân sao?”
Hình Giai nói: “Anh Trương vẫn rất có
trách nhiệm.” Kỳ thực lúc đó Trương Trì đối với Hình Giai thái độ quả thực có
thể gọi là ác liệt, không biết cô ấy trí nhớ không tốt, hay cố ý tô son điểm
phấn, Trương Trì không tốn công suy nghĩ, anh ở dưới bàn nắm tay Đậu Phương.
Đầu tóc Đậu Phương đã sắp bung ra, nhưng đôi mắt rất sáng, mặt hơi ửng hồng. Cô
cứ dùng cái biểu cảm cười như không cười đó, thỉnh thoảng liếc mắt qua đám
người Hình Giai, Hình Giai bị cô nhìn đến khó chịu, nén giận ngồi xuống, trong
lòng nghĩ: Con nhỏ này có bệnh à, nó nghĩ mình muốn làm gì?
Sự gia nhập của Tô Hạo làm Mã Dược cảm
thấy cả người không thoải mái, cậu ta đối với Hình Giai vẫn có chút mơ tưởng,
vốn tưởng rằng sau khi Hình Giai gia nhập Lợi Mã Đậu thì mình có thể gần quan
được ban lộc. Hơn nữa, Mã Dược luôn cảm thấy Tô Hạo người này có chút làm màu,
động tác vuốt tóc liên tục của anh ta quả thực giống gay. Mã Dược mắt không
thấy tâm không phiền, một lòng một dạ cùng Tần Đống Lâm bàn luận về game máy
tính, hai người họ bắt đầu đồng thanh mắng một đồng đội nào đó kỹ thuật quá cùi
bắp, còn một đồng đội khác thì lại đáng khinh đến cực điểm, trong game thấy con
gái nào cũng gọi vợ, “Đến con ruồi cũng không tha.” Hình Giai ở bên cạnh bỗng
nhiên phụt cười, Mã Dược tưởng tài ăn nói và sự hài hước của mình đã hấp dẫn mỹ
nữ, cậu ta càng thêm mắm thêm muối: “Thật sự đấy, cái thằng đó, tôi cũng không
dám ngủ giường dưới của nó, cứ đến tối, quả thực như động đất vậy đó.”
Hình Giai nói: “Mã Dược với lão Tần làm
em nhớ tới một câu thơ.”
“Ồ, thơ gì?”
“Uyên ương quyện quýt bao giờ thôi,
ương ương đứng cạnh xem trò vui.” (Câu thơ gốc ám chỉ hai người đồng tính
nam, người thứ ba đứng ngoài nhìn)
Mã Dược cùng Tần Đống Lâm nhìn nhau,
xấu hổ không thôi. Mã Dược nói: “Ai, đừng nói cái này, bọn anh con trai không
thích đùa kiểu này ha.”
Hình Giai cũng có chút hết nói nổi, Mã
Dược đã thanh minh mình tuyệt đối không phải gay, Hình Giai lại như cố ý đối
nghịch với cậu ta, cứ một mực đùa về Mã Dược và Tần Đống Lâm, cuối cùng lại đề
nghị Mã Dược cùng Tần Đống Lâm dứt khoát lên mạng tạo CP, khẳng định có thể kéo
doanh số, “Nhưng hai cậu tốt nhất đều đi sửa mặt một chút, đặc biệt là Mã
Dược.” Mã Dược gượng gạo biện giải: “Bây giờ đang thịnh hành kiểu mắt một mí
như tôi, người khác đều nói tôi giống người Hàn Quốc đó.” Hình Giai phảng phất
như bị mỡ heo che mắt, lại cười hì hì nói với Tô Hạo: “Đúng rồi, kể anh nghe
chuyện này buồn cười lắm, Mã Dược tán tỉnh mọi nữ sinh trong ký túc xá bọn em, từng
người một,” cô ta nhấn mạnh, “Bao gồm cả Đậu Phương. Nhưng mà, tất cả mọi người
đều từ chối cậu ta.” Sau đó cô ta lại giấu đầu hở đuôi thêm một câu, “Nhưng
không có em ha.”
Mặt Mã Dược không chịu nổi, xiên cật
nướng này nguội ngắt quả thực tanh hôi khó nuốt. Cậu ta lập tức trả đũa: “Đúng
rồi, Hình Giai và Đậu Phương cùng hẹn hò với một người, có buồn cười không?”
Bên phải Hình Giai là Tô Hạo, bên trái
là Trương Trì, gần như phản xạ có điều kiện, Hình Giai làm ra vẻ mặt không thể
hiểu nổi, “Cậu nói bậy gì đó? Tôi với Trương Trì chỉ gặp nhau vài lần thôi mà.”
Mã Dược bắt được cái thóp, càng thêm
không thể hiểu nổi, “Ai nói Trương Trì? Tôi nói Bành Nhạc, hai cậu không phải
đều từng hẹn hò với Bành Nhạc sao?”
Mặt Hình Giai từng cơn nóng bừng, cô ta
nghiêm mặt nói, “Bành Nhạc ngoại tình, tôi đã sớm chia tay anh ta rồi.”
“Tôi chắc chắn nói Bành Nhạc mà, liên
quan gì đến ngoại tình?” Mã Dược lẩm bẩm, còn muốn thừa thắng xông lên, “Cậu
kích động như vậy, không lẽ bị tôi chọc trúng tim đen, có tật giật mình à?”
Hình Giai cùng Đậu Phương cùng nhau
mắng cậu ta miệng tiện: “Cậu có bệnh à?”
Ý định ban đầu của Mã Dược chỉ là trả
đũa Hình Giai một chút, ai ngờ hiệu quả lại vượt xa mong đợi, cả hai vị nữ sĩ
đang ngồi đồng thời lườm cậu ta lạnh lùng, cậu ta đành phải hậm hực ngậm miệng.
Bữa cơm này quả thực đủ các loại không vừa ý, may mà công ty bỏ vốn, nếu không
người phải ngại mặt mũi mua đơn kia chắc chắn nuốt hận cả đời. Qua loa kết thúc
tiệc tùng, Mã Dược muốn Tần Đống Lâm cùng cậu ta lái xe tải về kho, Tần Đống
Lâm không chịu, “Xe đạp của tôi làm sao bây giờ? Cậu tự về đi, trong kho không
có ma.” Mã Dược bất mãn, “Mẹ kiếp, lúc ăn cơm thì đứa nào đứa nấy tích cực, lúc
làm việc thì đều chạy mất hút!” Hiển nhiên cậu ta vẫn canh cánh trong lòng
chuyện Hình Giai làm mất mặt mình. Đậu Phương thì hả hê khi người gặp họa, chủ
động mời Tô Hạo và Hình Giai, “Đưa hai người về trường học nhé?” Hình Giai muốn
từ chối, thấy Tô Hạo uống đến bước chân lảo đảo, đành phải dìu anh ta vào xe Trương
Trì.
Từ trường học ra, trên đường đã vắng
tanh, ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo, Đậu Phương phát hiện đèn trên đoạn đường
này đều đã đổi thành kiểu đèn lồng cổ đại, dây ngọc tua rua quấn thành kết
Trung Quốc phức tạp. Đậu Phương nói: “Giống như phim ma ấy.” Trương Trì cũng
ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nói là có hơi quê. “Không quê bằng cái hoa nhựa kéo
nhà anh. Em có thể hủy nó đi không?” Trương Trì nói: “Hủy đi, chủ nhà chắc
không có ý kiến.” Đậu Phương mở cửa sổ xe ra, gió biển tanh nồng chui vào mũi,
Đậu Phương chống cằm, nhìn ánh đèn phản chiếu trên mặt biển, có đèn tín hiệu
của tàu hàng lập lòe trong sương mù biển. Đậu Phương nói: “Em sau này muốn đi
Nhật Bản, kem Nhật Bản ngon lắm.”
Trương Trì một tay nắm lấy tay cô, vuốt
ve ngón tay cô, “Có thời gian thì cùng đi.”
Đậu Phương hứng thú lại đến, “Nói thật,
anh thích nhất diễn viên nào?” Cô ngay sau đó đoán mấy cái tên, Trương Trì đều
cười lắc đầu.
“Vậy em xem ổ cứng của anh nhé?” Cô
thăm dò nói.
“Được, nhưng bên trong không phải như em
tưởng đâu.”
“Thôi.” Đậu Phương nghĩ, bộ sưu tập của
anh chắc chỉ là mấy game chơi đơn cũ rích. Ô tô lái vào tiểu khu, Đậu Phương
cảm thấy mình không thể không mở miệng, cô làm bộ mới nhận ra vấn đề này, “Muộn
thế này rồi, anh còn lái xe về được không?” Trương Trì dừng một chút, “Anh
không về không được sao?” Đậu Phương miễn cưỡng đồng ý, “Thôi được, như trước
kia, em ngủ giường, anh ngủ sofa.” Hai người đỗ xe xong, Trương Trì hỏi, trong
nhà còn nước khoáng không. “Có mà.” “Anh đi mua thêm ít.” Trương Trì chạy đến
cửa hàng tiện lợi mua nước, Đậu Phương thì buồn chán đứng dưới lầu, cô nghe
thấy hai tiếng kêu yếu ớt.

.png)
Nhận xét
Đăng nhận xét