NGÀY XUÂN MARGARET - CHƯƠNG 18
Chương 18
(Flashback - Hồi ức)
Trưa hôm sau Trình Liệt đến đúng giờ. Mà Hứa Tri Nhã sớm đã
đợi ở phòng khách một lúc, chuông cửa vừa vang lên, chưa đầy ba giây, cô đã mở
cửa cho anh.
Có lẽ vì đây là lần học thêm cuối cùng, lòng Hứa Tri Nhã rất
mâu thuẫn. Nghĩ Trình Liệt sao còn chưa đến, liệu có quyết định tạm thời không
đến không. Nhưng anh không phải người không giữ lời hứa. Khi anh thật sự đến,
nhìn thấy anh cảm thấy vui sướng đồng thời lại dâng lên một cảm giác buồn bã
mất mát.
Hôm nay còn nóng hơn hôm qua, lúc Trình Liệt vào cửa mang
theo một luồng hơi nóng, Hứa Tri Nhã đứng bên cạnh anh cũng cảm thấy da mình
nóng lên.
Trình Liệt nhìn căn nhà trống không, hỏi cô: “Hôm nay bố mẹ
em lại không có nhà à?”
“Vâng, một người về nhà máy, một người đi học lớp trà đạo
rồi.”
“Vậy tối qua em có nói với họ không?”
“Nói rồi. À đúng rồi, tiền học thêm ba tuần họ bảo em chuyển
cho anh. Em đưa cho anh, anh xem có đúng không.”
Nói xong, Hứa Tri Nhã đi vào phòng Vu Diễm Mai, lấy từ ngăn
kéo tủ đầu giường ra một phong bì màu vàng.
Tối hôm qua lúc cô nói với Vu Diễm Mai, Vu Diễm Mai chỉ cảm
thấy phiền phức, bởi vì bà lại phải tốn thời gian đi tìm một sinh viên Đại học
Tùy Thành có thành tích ưu tú khác, đồng thời còn không thể chắc chắn có hiệu
quả hay không.
Đó là lần đầu tiên Hứa Tri Nhã không thuận theo ý bà. Trên
bàn cơm, cô nói với Vu Diễm Mai: “Không cần tìm nữa đâu, con tự học là được
rồi.”
Vu Diễm Mai không nói gì, Hứa Chí Tiêu cười giảng hòa. Cô
cũng không chắc chắn Vu Diễm Mai có tìm gia sư khác cho cô nữa không. Nếu chỉ
là học thêm, cô vẫn không có cách nào. Nếu không có, vậy khoảng thời gian còn
lại của kỳ nghỉ hè này cô chắc có thể chuẩn bị trước được một phần ba nội dung
lớp 12.
Cô cũng không muốn tiếp xúc với người khác nữa, không muốn
lại giả ngốc, không muốn lãng phí thời gian nữa.
Trình Liệt lại mượn bồn rửa tay nhà cô rửa mặt. Lúc anh với
gương mặt ướt sũng đi ra, Hứa Tri Nhã đang đứng ở cửa phòng đợi anh. Cô dựa vào
tường, nắm phong bì không biết đang nghĩ gì.
Trình Liệt đi đến trước mặt cô, cô cũng không phát hiện ra.
Trình Liệt vỗ nhẹ hai cái vào cạnh vai cô, thấp giọng hỏi:
“Nghĩ gì mà nhập thần thế?”
“Ừm? Không có gì… Cái này cho anh, anh đếm xem.” Hứa Tri Nhã
đưa phong bì cho anh, cùng anh vào phòng ngủ của cô.
Mức học phí Trình Liệt thu là hai mươi tệ một giờ, tức là
một ngày 60 tệ. Tính cả hôm nay, anh dạy cho Hứa Tri Nhã tổng cộng năm ngày,
tổng cộng là 300 tệ. Trong phong bì không thiếu một đồng.
Trình Liệt cất tiền, lấy đồ từ cặp sách ra.
Hứa Tri Nhã thu dọn bài tập và sách đã xem buổi sáng sang
một bên. Đang định nhận lấy đề thi của Trình Liệt, không ngờ Trình Liệt lại lấy
từ cặp sách ra một chậu hoa.
Hứa Tri Nhã sửng sốt, ngay sau đó cười hỏi anh: “Sao anh lại
mang theo chậu hoa đến đây?”
Trình Liệt đặt chậu hoa này lên bàn học của cô, dùng kéo cắt
lớp màng bọc ni lông một bên vừa nói: “Anh thấy chậu lưỡi hổ trong phòng em sắp
chết, chắc rễ thối gần hết rồi, cứu không được. Sáng nay lúc về nhà liền từ ban
công nhà mình cầm một chậu qua đây.”
“Tặng cho em à?”
“Ừm.”
Hứa Tri Nhã nhìn chăm chú gò má nghiêng của Trình Liệt một
lúc, sau đó tầm mắt rơi xuống chậu lưỡi hổ bên cửa sổ. Chậu này cô mua chưa đầy
một tháng, quả thực sắp chịu không nổi rồi.
Loại cây Trình Liệt mang đến là một loại hoa cỏ, Hứa Tri Nhã
không để ý nhiều đến hoa cỏ lắm, không gọi được tên nó.
Lá cây xanh biếc giống như đôi cánh chim đang mở ra, bông
hoa to bằng đồng xu một tệ, màu sắc là màu hồng phấn dễ chịu, một chậu nho nhỏ,
điểm đầy những nụ hoa, là một chậu hoa chỉ cần nhìn thôi cũng cảm thấy rất rạng
rỡ.
Sau khi Trình Liệt cắt lớp màng mỏng ra, cả cây hoàn toàn
bung nở, tựa như con công xòe đuôi.
Ngón tay Hứa Tri Nhã khẽ gảy bông hoa, nở nụ cười nói: “Đây
là hoa gì?”
“Một loại thuộc họ Cúc, tên gọi Marguerite, tên gốc là Mộc
Xuân Oa.”
“Dễ nuôi không?”
Trình Liệt nói: “Rất dễ nuôi, ưa sáng ưa phân, lúc đất khô
thì tưới đẫm là được. Mỗi lần hoa tàn cắt tỉa xong lần sau sẽ nở càng đẹp hơn.”
Nghe có vẻ vẫn hơi phức tạp.
Hứa Tri Nhã cúi đầu ngửi thử, là mùi hương rất nhạt. Cô nhẹ
giọng hỏi: “Sao lại muốn tặng em cái này?”
Trình Liệt há miệng định nói, lời đến bên miệng lại sửa lại,
hỏi ngược cô: “Muốn nghe lời thật lòng không?”
“Ừm?”
Trình Liệt ngắt đi mấy chiếc lá vàng phía dưới, anh cười
nói: “Thực ra anh cũng không nói rõ được. Anh thấy em hình như khá thích nuôi
mấy chậu hoa nhỏ, vừa hay nhà anh làm nghề này, đột nhiên nghĩ đến, liền mang
cho em.”
Trên bệ cửa sổ phòng Hứa Tri Nhã có một vài chậu hoa chỉ còn
lại đất, dựa theo phán đoán của anh, chắc là một số loại cây mọng nước, xương
rồng loại nhỏ, cũng có thể nhìn ra, Hứa Tri Nhã đã nuôi chết hết chúng nó rồi.
Trình Liệt cũng biết lời này của mình không thật, lời thật
lòng nhất kia anh không nói ra được.
Buổi chiều hôm qua hai người giao lưu không nhiều lắm. Bởi
vì bố mẹ cô không có nhà, anh vẫn đợi ở phòng khách. Buổi chiều là lúc nóng
nhất, anh nóng đến cả người đổ mồ hôi.
Cũng chỉ là ngồi không, đề làm không vào, sách xem không
được.
Không chỉ vì thời tiết nóng bức, mà còn có rất nhiều những ý
nghĩ vẩn vơ trong lòng anh.
Trông Trình Mạnh Phi ở bệnh viện năm sáu ngày, anh luôn cố ý
vô tình nhớ đến Hứa Tri Nhã. Lúc quyết định làm xong cuối tuần này sẽ không làm
nữa, trong lồng ngực không hiểu sao lại có chút nghẹn ngào.
Anh vẫn rất muốn gặp lại cô, anh cảm thấy cô chắc hẳn cũng
muốn gặp lại anh.
Kiểu suy đoán này khiến người ta rục rịch không yên.
Sau đó lúc chấm đề, giảng đề cho Hứa Tri Nhã, anh lại một
lần nữa chú ý đến chậu lưỡi hổ sắp chết trên cửa sổ cô, và cả những chậu hoa
trống không kia nữa.
Trong đầu anh bỗng lóe lên một ý nghĩ rất đột ngột, tặng cô
một chậu hoa đi, coi như món quà kỷ niệm quen biết một lần.
Anh nghĩ, cô nuôi nhiều như vậy, chắc là sẽ thích, hơn nữa
con gái chắc đều rất thích hoa.
Sáng nay chú Lý đến thay ca cho anh, anh vội vàng về nhà tắm
rửa, nấu cơm cho Trình Dương, tiện thể cầm chậu Marguerite đang nở đẹp nhất kia
đi.
So với hoa hồng, hoa ly loại thường thấy, diễm lệ, anh cảm
thấy Hứa Tri Nhã hợp với loại cúc nhỏ nhắn này hơn, sạch sẽ thanh khiết, hướng
về ánh mặt trời tùy ý sinh trưởng.
Có những lời nói ra quá sến súa, anh không có cách nào nói
cho Hứa Tri Nhã biết, thực ra anh hy vọng cô vui vẻ hơn một chút.
Có lẽ sau này rốt cuộc không có cơ hội gặp lại, nhưng như
lời cô nói đêm đó.
Rất vui vì đã có thể quen biết cô.
Hứa Tri Nhã nghe Trình Liệt trả lời, ngước mắt nhìn anh.
Đuôi mắt cô hơi nhếch lên, thoáng hiện ý cười như có như không.
Đột nhiên nghĩ đến, liền mang cho em.
Lời này chạm đúng vào trái tim Hứa Tri Nhã. Cô cũng không
biết mình vui vì cái gì, nhìn đôi mắt đen như mực của Trình Liệt, không nhịn
được cười.
Hứa Tri Nhã đặt chậu hoa lên bệ cửa sổ, thấp giọng hỏi anh:
“Cảm ơn anh đã mang cái này cho em. Nhưng mà Trình Liệt, có phải anh cảm thấy
đây là lần gặp mặt cuối cùng, cho nên muốn tặng em chút đồ không?”
Anh không ngờ cô lại nói thẳng như vậy. Trình Liệt bật ra
một tiếng cười từ lồng ngực, nói: “Đúng vậy.”
Lần gặp mặt cuối cùng, tại sao lại muốn tặng cô đồ vật? Hứa
Tri Nhã không hỏi.
Trong lòng cô mơ hồ cảm thấy Trình Liệt chắc hẳn cũng có suy
nghĩ và cảm nhận tương tự như cô.
Tuy cô cũng mất mát vì sắp tới không thể gặp mặt, nhưng đây
không phải là lần cuối cùng.
Nghĩ đến bảng tin tuyên dương thành tích xuất sắc của Trình
Liệt treo ở trường Hằng Khang, tâm lý thích trêu đùa của Hứa Tri Nhã lại trỗi
dậy.
Cô ngồi xuống ghế, trêu chọc Trình Liệt: “Hoa này rất đáng
yêu, em rất thích, cảm ơn anh, thầy Trình…”
Trình Liệt không hề nhận ra điều gì khác thường, ngược lại
cảm thấy mỗi lần cô gọi anh là thầy Trình lại có một vẻ quyến rũ rất nhạt.
Khi Hứa Tri Nhã bắt đầu làm bài, anh còn đắm chìm trong
tiếng “thầy Trình” kia của cô. Trái tim bị thứ gì đó lấp đầy trong chốc lát,
rồi lại bị thứ gì đó khoét rỗng trong chốc lát.
……
Buổi chiều hôm đó trôi qua rất nhanh. Lúc kết thúc, hai
người đều nhìn đồng hồ rồi im lặng một lát.
Trình Liệt đưa cho cô một cuốn sổ ghi chép lỗi sai, là tổng
hợp những câu cô làm sai trong mấy ngày học thêm vừa qua, cũng có phân tích
kiến thức và bổ sung.
Trình Liệt nói mỗi lần dạy thêm cho học sinh xong đều sẽ để
lại một cuốn sổ lỗi sai như vậy, xem như tổng kết việc học thêm, đối với học
sinh và phụ huynh đều coi như có một lời giải thích.
Nhưng vì số buổi học của họ ít, bản thân Hứa Tri Nhã lại
không kém, cho nên trong sổ chỉ có vài câu ít ỏi.
Anh hỏi: “Em có muốn không?”
“Muốn chứ.” Hứa Tri Nhã nhận lấy, còn lật một trang xem thử.
Trình Liệt xách cặp sách lên, nhìn cô vài lần, ánh mắt thật
sâu, nói: “Vậy anh đi đây.”
Hứa Tri Nhã muốn nói lại thôi, cuối cùng gật gật đầu, “Em
tiễn anh.”
Nhưng Trình Liệt không để cô tiễn. Anh ở chỗ huyền quan đổi
giày, thấp giọng dịu dàng nói: “Bên ngoài trời vẫn còn rất nóng, đừng ra
ngoài.”
Hứa Tri Nhã cười, cô nhìn Trình Liệt, ánh mắt cũng giống như
anh, tràn đầy vẻ lưu luyến.
“Đi đây.” Trình Liệt nói.
Anh đi ra ngoài, định đóng cửa lại, Hứa Tri Nhã lại gọi tên
anh.
“Trình Liệt.”
Anh tưởng cô muốn nói gì đó, tim ngừng lại một nhịp. Nhưng
Hứa Tri Nhã chỉ nhướng mày, nói từng chữ một: “Tạm biệt.”
Anh cười nhẹ nhàng, thấp giọng nói: “Tạm biệt.”
Đóng cửa lại, nụ cười của anh từ từ tắt đi, không nặng không
nhẹ hít một hơi.
Trình Liệt đợi thang máy một lúc, cảm thấy thang máy chậm,
dứt khoát đi cầu thang bộ. Đi chưa được mấy bước, trán anh đã đổ một lớp mồ hôi
mỏng.
Buổi chiều và chạng vạng mùa hè oi bức khiến người ta ngạt
thở.
Hứa Tri Nhã đứng ở ban công đợi một lúc lâu mới nhìn thấy
Trình Liệt từ hành lang đi ra. Anh dừng lại bên cạnh một gốc cây, miệng ngậm
điếu thuốc, một tay bật lửa, một tay che ngọn lửa.
Thần sắc anh trông không được nhẹ nhõm lắm, có lẽ là thói
quen khi hút thuốc của anh, mày sẽ nhíu lại.
Anh hút một điếu thuốc, tiện tay tháo cặp kính kia xuống.
Hứa Tri Nhã ung dung dựa vào lan can, trong lòng bỗng lóe
lên một phỏng đoán, Trình Liệt đeo cặp kính này có phải là để mình trông giống
sinh viên hơn không? Đồng thời khiến mình trông có vẻ tri thức hơn?
Nếu là như vậy, cô thật sự cảm thấy Trình Liệt rất đáng yêu.
Hứa Tri Nhã vẫn luôn dõi theo anh. Cô tưởng Trình Liệt sẽ cứ
thế đi thẳng ra khỏi tiểu khu, không ngờ Trình Liệt đi được nửa đường đột nhiên
quay đầu lại nhìn về phía trước. Ánh mắt anh xuyên qua ánh mặt trời chói mắt,
trực tiếp dừng lại trên người Hứa Tri Nhã.
Điếu thuốc anh đang kẹp sững lại giữa không trung.
Hứa Tri Nhã cũng bị làm cho bất ngờ, xấu hổ, đành phải cười
nhẹ một cái, vẫy tay với anh, ý bảo tạm biệt.
Dưới lầu, Trình Liệt cả người đều nóng lên. Anh nhìn chăm
chú Hứa Tri Nhã, yết hầu dần dần bị khói thuốc làm cho khô khốc.
Trình Liệt không nói rõ được cảm giác của mình lúc này.
Sau này tháng Chín khai giảng gặp lại Hứa Tri Nhã, anh mới
hiểu được ngày hôm đó, thực ra khi anh quyết định tặng hoa cho một cô gái đã
nói lên rằng anh đã rung động rồi.
Tim đập thình thịch.
~ 💖 Ủng hộ Ming ở đây 💖 ~
Ngân hàng: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội (MB)
Số tài khoản: 0336524731
Chủ tài khoản: LA THI NGOC HOI
Bạn có thể ghi nội dung chuyển khoản là "Ung ho [Tên Truyện]" hoặc lời nhắn dễ thương nào đó. Xin cảm ơn tấm lòng của bạn!

Nhận xét
Đăng nhận xét