NGÀY XUÂN MARGARET - CHƯƠNG 11

 


Chương 11 (Flashback - Hồi ức)

Hứa Tri Nhã vẫn luôn suy tư Trình Liệt làm sao mà biết được, đến nỗi cả buổi tối hôm đó cô đều thất thần, không thể tĩnh tâm hoàn thành lượng bài tập mình tự đặt ra.

Sự tập trung của cô dường như chỉ trong một ngày hôm nay đột nhiên bị tan rã, mà đều là vì Trình Liệt.

Lúc ăn cơm tối, Hứa Chí Tiêu nhắc đến Trình Liệt với Vu Diễm Mai, đơn giản kể lại tai nạn xảy ra hôm nay và bộ quần áo lạ ngoài ban công.

Ấn tượng của Vu Diễm Mai về Trình Liệt rất nhạt nhòa, gần như không thể nhớ nổi con người anh. So với việc Trình Liệt giúp đỡ, bà càng quan tâm việc học thêm của Trình Liệt có hiệu quả hay không.

Vu Diễm Mai hỏi Hứa Tri Nhã: “Hôm nay học xong cảm thấy thế nào?”

Hứa Tri Nhã đang lơ mơ, khi phát hiện Hứa Chí Tiêu và Vu Diễm Mai đang im lặng nhìn mình chằm chằm, cô mới hoàn hồn lại, hỏi: “Cái gì ạ?”

Hứa Chí Tiêu nói: “Mẹ hỏi con cảm thấy hôm nay học thế nào?”

“Cũng được ạ.”

“Khá tốt là được rồi.” Hứa Chí Tiêu dừng một chút nói: “Ngày mai bố đưa mẹ con đến chùa, buổi chiều bố cũng phải đi rồi. Con ở nhà một mình để ý một chút.”

“Con biết rồi.”

Giữa tháng nào Vu Diễm Mai cũng sẽ đến chùa Hàn Ngọc gần đó thắp hương lễ Phật, sẽ ở lại chùa một đêm rồi mới về.

Hứa Tri Nhã cũng biết Hứa Chí Tiêu nói “để ý một chút” là có ý gì. Dù sao trong nhà không có ai, một người đàn ông xa lạ ở nhà dạy thêm riêng cho cô thật không tốt, lỡ xảy ra chuyện gì chỉ biết hối hận không kịp.

Nhưng cho dù họ ý thức được điểm này, chẳng phải vẫn coi trọng chuyện của mình hơn sao?

Có lẽ Hứa Chí Tiêu nghĩ đến suy nghĩ của Hứa Tri Nhã, thời gian tiếp theo ông đều không mở miệng nói chuyện nữa. So với ông, Vu Diễm Mai lại có vẻ tự nhiên hơn rất nhiều, đôi mắt bà, tư tưởng của bà trước nay đều chỉ có một mình bà mà thôi.

Hứa Tri Nhã ăn cơm xong tìm cớ xuống dưới tiểu khu đi dạo một vòng. Mưa rơi tí tách, mặt đường ẩm ướt phản chiếu ánh đèn neon ngũ sắc.

Cô phát hiện mình không có nơi nào để đi, cuối cùng lại quay về cửa hàng tiện lợi quen thuộc này, mua nốt hai gói mì ăn liền còn lại.

Trong khoảng thời gian này cô đã sưu tập được hơn mười tấm thẻ bài khác nhau.

Nhưng thẻ bài trong hai gói mì này đều là loại cô đã có, điều này khiến lòng Hứa Tri Nhã có chút không thoải mái.

Cô nhai những sợi mì khô khốc, nhìn thành phố bị nước mưa gột rửa, bỗng nhiên nhớ lại đêm đó Trình Liệt đưa cho cô chai nước.

Thực ra anh hoàn toàn có thể giả vờ không nhìn thấy cô, càng không cần thiết phải mời cô uống nước, họ vốn dĩ không thân thiết lắm.

Nhưng có lẽ Trình Liệt chính là người như vậy. Anh cực kỳ tinh tế chu đáo, qua hai ngày tiếp xúc này cô càng khẳng định điểm đó.

Anh sẽ dùng túi ni lông cẩn thận bọc chiếc ô ướt khi vào nhà cô, sẽ dụi tắt điếu thuốc khi nhìn thấy cô mang ô đến cho anh, sẽ chu đáo đưa cho cô một chai nước trong tình huống tình cờ gặp mặt. Lúc anh mua thuốc cho cô cũng vậy, dù không hiểu rõ lắm nhưng vẫn rất nghiêm túc đối chiếu, giải thích tình hình với dược sĩ, ngay cả vết cà phê bạn anh làm đổ trên mặt đất anh cũng sẽ tự mình lau sạch sẽ.

Anh cũng rất biết quan tâm đến cảm nhận của người khác. Ví dụ như hôm nay, khi nhắc đến việc Vu Diễm Mai không quan tâm đến quần áo và vết thương của cô, cô nhìn ra được, Trình Liệt dường như muốn xin lỗi cô.

Cô và Trình Liệt vẫn không tính là quá thân, nhưng người như vậy, đích thực là một người khá tốt.

Có lẽ chính vì anh là người tinh tế như vậy, nên có thể dễ dàng phát hiện ra bí mật của cô. Cũng có thể là lần học thêm đầu tiên cô đã để lộ quá nhiều sơ hở.

Hôm nay Trình Liệt không trực tiếp hỏi cô, cũng không hề trao đổi với Hứa Chí Tiêu về chuyện của cô. Cô nhìn ra được, Trình Liệt muốn cho cô làm đề Olympic Toán là thật sự muốn cho cô thử những thứ khác biệt, chứ không phải đang ám chỉ điều gì.

Cô cảm thấy Trình Liệt sẽ nguyện ý giúp cô giữ bí mật.

Nhưng Hứa Tri Nhã nghĩ lại, cho dù Trình Liệt nói với Vu Diễm Mai thì đã sao?

Cô gần như có thể tưởng tượng ra phản ứng của Vu Diễm Mai sau khi nghe chuyện này. Bà sẽ giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ, nói một cách không nóng không lạnh: “Nếu con đều biết làm hết rồi, vậy thi vào Đại học Tùy Thành chắc là không có vấn đề gì.”

Mà Hứa Chí Tiêu sẽ ở bên cạnh im lặng không nói.

Hứa Tri Nhã ăn xong gói mì khô khốc rồi quyết định, quyết định ngày mai sẽ nói chuyện thẳng thắn với Trình Liệt.

Lúc Hứa Tri Nhã về đến nhà, đèn lớn phòng khách đã tắt, chỉ còn lại mấy chiếc đèn trần nhỏ. Hứa Chí Tiêu và Vu Diễm Mai ở trong phòng ngủ của họ, chắc là lát nữa sẽ tắt đèn đi ngủ.

Lúc Hứa Tri Nhã đi tắt đèn, liếc nhìn thấy quần áo phơi ngoài ban công. Vu Diễm Mai đã thu hết quần áo phơi buổi sáng vào, duy chỉ không thu áo thun và quần dài của Trình Liệt.

Cô thật sự cảm thấy người này lạnh lùng đến mức ngay cả đạo lý đối nhân xử thế đơn giản nhất cũng không thèm để ý.

Cũng xem như là một loại thiên phú đi.

Hứa Tri Nhã đi ra ban công, sờ sờ quần áo Trình Liệt, gần như đã khô. Quần áo mùa hè mỏng, dù trời mưa phơi bảy tám tiếng đồng hồ cũng gần khô rồi.

Cô lấy quần áo của Trình Liệt mang về phòng mình.

Không có gì bất ngờ, trên bàn học của cô có một ly sữa bò vẫn còn ấm. Hứa Tri Nhã không uống, đổ vào chậu cây.

Hứa Tri Nhã gấp quần áo của Trình Liệt lại, gấp giống như hai miếng đậu phụ, đặt ở một bên cạnh gối.

Đã là 9 giờ tối. Bình thường giờ này cô chắc đã làm xong gần hết một bộ bài tập, hoặc là có thể làm xong trước bữa ăn, nhưng hôm nay bị Trình Liệt làm gián đoạn.

Hứa Tri Nhã nhìn bài thi đang đặt trên bàn học của mình, tĩnh tâm lại, chuẩn bị bắt đầu nhập tâm trở lại.

Chỉ là cô lại thất bại. Khoảnh khắc cầm bút lên, cô lại nhớ đến đôi mắt của Trình Liệt.

Cô không tìm được từ ngữ thực sự thích hợp để hình dung. Nếu phải nói, thì đó chắc là một đôi mắt đen nhánh, giống như con người anh vậy, đôi mắt anh cũng tràn đầy sức mạnh, giống như ngọn lửa giữa mùa đông giá lạnh.

Lúc anh cười rất thu hút người khác.

Hứa Tri Nhã biết tối nay không làm được bài rồi. Cô đặt bút xuống, dứt khoát nằm lên giường.

Nhưng cô không muốn cứ mãi nghĩ về Trình Liệt như vậy. Mọi cách nhàm chán, liền dựa vào đầu giường đọc cuốn Nghìn lẻ một đêm.

Sau đó không biết đến mấy giờ, Hứa Tri Nhã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Đêm nay, cô lại mơ thấy Trình Liệt, mà nội dung trong mơ thật sự là quá đáng.

Trong mơ, ngay tại căn phòng nhỏ hẹp này, Trình Liệt trần trụi nửa người trên, mái tóc ngắn cứng ướt sũng. Anh ôm cô vào lòng, đôi mắt đen nhánh như mực có ý cười, cũng có chút hạ lưu, bàn tay rộng lớn dán trên lưng cô, nóng như than.

Anh dùng giọng nói cực kỳ khàn khàn hỏi cô: “Em nói đi theo anh, thật sự nghĩ kỹ rồi sao?”

Kết hợp với cảnh trong mơ đêm trước, cô quay đầu lại nhìn những người trên vách núi, vẫn như cũ.

Cô nhìn về phía Trình Liệt, nói: “Nghĩ kỹ rồi.”

Hai người dán sát vào nhau, nóng hừng hực. Anh giữ lấy gáy cô, hôn xuống.

Xuống nữa, nội dung càng ngày càng quá đáng khác người.

……

Đầu kia màn đêm, sau khi Trình Liệt chuẩn bị xong đề bài cho Hứa Tri Nhã ngày mai, bắt đầu dọn dẹp phòng khách.

Trình Dương đã ngủ say yên lành, nhưng gần đây Trình Dương bắt đầu si mê dùng tăm để làm ký hiệu con số. Trong phòng khách, keo dán, những đoạn tăm gãy, những tờ giấy rải rác, rơi đầy đất.

Dọn dẹp xong, Trình Liệt ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, hơn 12 giờ đêm, Trình Mạnh Phi vẫn chưa về.

Gần đây Trình Mạnh Phi nhận được một công việc mới. Xét thấy con đường tiêu thụ hoa cỏ chậu cây có chút hạn hẹp, qua người khác giới thiệu, ông quen biết được vài bộ phận hậu cần của các đơn vị. Có những đơn vị so với việc mua hoa cỏ, lại càng muốn thuê dài hạn hơn. Trình Mạnh Phi liền nhắm vào ý tưởng này, giá thuê hoa sẽ rẻ hơn một chút, việc tưới nước bón phân cũng đều do mình nhận thầu.

Cả ngày Trình Mạnh Phi đều chạy đến các đơn vị, ký hợp đồng.

Còn mấy ngày nay lại đúng lúc gặp ba trận mưa to, suýt nữa ngập vườn hoa. Cả nhóm người cũng tốn không ít công sức. Thực vật mùa xuân hè lại lớn rất nhanh, việc cắt tỉa định kỳ, ươm giống, bón phân làm cỏ đều rất tốn nhân lực.

Trình Liệt tắm rửa xong ngồi trong phòng khách. Cửa ban công mở hé, mưa to hòa cùng gió đêm khuya mát mẻ từ từ thổi vào.

Anh lật vài tờ sổ tay từ vựng tiếng Anh thi đại học, các từ bắt đầu bằng chữ F đã học thuộc gần hết.

Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn trà bỗng rung lên. Màn hình sáng lên, nhảy ra một tin nhắn chưa đọc.
Là Nghiêm Ái. Nghiêm Ái hỏi anh ngủ chưa?

Trình Liệt nhìn chằm chằm mấy chữ này hồi lâu.

Anh bình thường không có giao lưu gì nhiều với Nghiêm Ái. Ở trường thì tiếp xúc nhiều hơn một chút, vì ngồi gần, hơn nữa tính cách Nghiêm Ái tương đối hoạt bát, có thể nói chuyện với bất cứ ai.

Trình Liệt trả lời cô ấy: Chưa, có việc gì sao?

Nghiêm Ái không trả lời tin nhắn, ngược lại trực tiếp gọi điện thoại tới.

Trình Liệt sợ làm ồn đến Trình Dương, đi ra ban công, đóng cửa kéo phía sau lưng lại rồi mới nghe máy.

Giọng Nghiêm Ái rất có tinh thần, hỏi anh: “Alo, A Liệt, ngày mai cậu có rảnh không?”

“Không rảnh.”

“Ý tớ là buổi tối!”

“… Sao vậy? Cậu có chuyện gì?”

Nghiêm Ái thở dài, “Hai hôm trước không phải nói với các cậu rồi sao, chính là concert ấy, các cậu đều không muốn đi. Nhưng vé tớ đã sớm đặt xong rồi, tên khốn Quý Dục Thiên kia lại về quê. Tớ hỏi cả ngày rồi, chẳng có ai đi cùng tớ cả! Ai cũng thế, không phải đi du lịch thì là đi học thêm, thật không có nghĩa khí.”

Trình Liệt hiểu ra, anh nói: “Nhưng tớ cũng rất bận, thật sự không có thời gian.”

“Ồ… Vậy… Vậy…”

“Ừm?”

Nghiêm Ái rụt rè nói: “Vậy cô gái bị tớ đụng phải hôm đó thì sao? Chính là học sinh của cậu ấy, cô ấy có muốn đi xem concert không?”

“Cái gì?” Trình Liệt cảm thấy kinh ngạc với ý tưởng của Nghiêm Ái.

“Chính là… Ai da, dù sao tớ cũng không tìm được ai khác đi xem cùng, tớ liền nghĩ hay là mời cô gái kia xem, dù sao tớ cũng đụng phải cô ấy. Người cô ấy cũng khá tốt, cứ luôn nói không sao không quan trọng, tớ trong lòng có chút áy náy. Cậu không thể giúp tớ hỏi một chút sao?”

Trình Liệt suy nghĩ một chút, anh nói với Nghiêm Ái: “Tớ nghĩ cô ấy chắc sẽ không đi đâu. Cậu có chấp nhận lời mời của một người lạ không? Hay là cậu bán vé đi.”

“Concert là ngày mai! Tối mai 7 giờ! Tớ bây giờ bán cho ai được chứ, tớ lại không quen biết bọn vé chợ đen, lại không có mối quan hệ nào. Hơn nữa tớ chính mình rất muốn xem mà, chỉ là muốn có bạn bè đi xem cùng thôi! Tớ muốn khóc quá, thời buổi này sao mà mời miễn phí người ta xem cũng chẳng ai thèm đi vậy! Có phải danh tiếng của anh trai tớ quá nhỏ, không hấp dẫn người khác không? Nhưng họ thật sự siêu đẹp trai! Đẹp trai hơn tên khốn Quý Dục Thiên kia một trăm lần ấy!”

Trình Liệt bật cười.

Nghiêm Ái buồn bã hỏi: “Cậu cười cái gì chứ? Tớ nói nghiêm túc đấy, cậu giúp tớ hỏi một chút được không? Coi như là tớ xin lỗi cô ấy, được không?”

Trình Liệt suy nghĩ một lát, nói: “Vậy mai tớ hỏi cô ấy xem sao. Nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý trước, cô ấy chắc sẽ không muốn đi đâu.”

“Được! Cảm ơn cậu, A Liệt! Tớ có ba vé trên tay, nếu cô ấy đi thì cậu cũng phải nhớ đến nhé!”

“Để sau hãy nói.”

Cúp điện thoại, Trình Liệt dựa vào lan can ban công hút một điếu thuốc.

Nhóm nhạc thần tượng Nghiêm Ái thích, anh và Quý Dục Thiên đều biết. Cô ấy chính là người như vậy, làm gì cũng hấp tấp, nghĩ gì là làm nấy.

Nhưng nhóm nhạc đó thật sự không quá nổi tiếng, ít nhất anh và Quý Dục Thiên đều không biết. Lần concert này họ đã nghe Nghiêm Ái nhắc đến từ rất sớm, cứ tưởng cô ấy chỉ nói miệng thôi, không ngờ lại mua vé thật.

Nghiêm Ái mua ba vé, kế hoạch ban đầu chính là rủ Quý Dục Thiên và anh đi cùng.

Nhưng anh đối với những thứ này thật sự không có hứng thú, hơn nữa học kỳ kết thúc, nghỉ hè có cả đống việc phải làm. Giúp Trình Mạnh Phi lo liệu việc kinh doanh vườn hoa, chăm sóc Trình Dương, làm thêm gia sư.

Sắp tới cũng lên lớp 12 rồi, việc anh phải làm càng nhiều hơn.

Tâm tư nhỏ của Nghiêm Ái thực ra anh nhìn thấu rõ. Đâu phải là mời anh xem concert, chỉ là cô ấy ngại ngùng khi tìm riêng Quý Dục Thiên đi xem cùng thôi.

Cũng không biết Quý Dục Thiên nghĩ thế nào, nói về Tùy Thành là về ngay.

Trình Liệt hút được nửa điếu thì nhớ đến Hứa Tri Nhã, cô gái thông minh sắc sảo, lại thờ ơ với mọi người xung quanh này.

Nếu anh mở lời nói với cô chuyện này, cô chắc hẳn sẽ nhất thời phản ứng không kịp, sau đó dùng đôi mắt thon dài trong veo kia nhìn anh.

Cô sẽ khẽ mỉm cười, rất khách khí từ chối lời mời của Nghiêm Ái.

So với nụ cười xa cách mà lễ phép đó của cô, anh lại thích nụ cười thật lòng của cô ban ngày hôm nay hơn, ánh mắt lưu chuyển, mắt ngậm ý xuân.

Trong đầu Trình Liệt lướt qua câu nói của Hứa Tri Nhã với anh —— “Chỉ cảm thấy anh là người khá tốt.”

Chính là câu nói này, khiến anh buổi chiều phân tâm rất lâu.

Từ nhỏ đến lớn, rất nhiều người đều từng đánh giá anh như vậy. Bậc trưởng bối nói A Liệt là đứa bé ngoan, thầy cô nói bạn học Trình Liệt là học sinh giỏi toàn diện đạo đức tốt, Trình Mạnh Phi nói con trai ông tâm địa tốt, thành tích cũng tốt, ngay cả Trình Dương ít nói cũng từng ôm anh, nói anh trai anh thật tốt.

Nhưng Hứa Tri Nhã dường như không thể xếp chung loại với họ.

Sự đánh giá của họ khiến anh cảm thấy vui mừng và thỏa mãn, còn Hứa Tri Nhã lại khiến lòng anh rối bời, giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng lướt qua đầu tim.

Rất lâu về sau, Trình Liệt hồi tưởng lại giờ khắc này, anh cuối cùng cũng tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung.

Tim đập thình thịch.








~ 💖 Ủng hộ Ming ở đây 💖 ~

Ngân hàng: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội (MB)

Số tài khoản: 0336524731

Chủ tài khoản: LA THI NGOC HOI


Bạn có thể ghi nội dung chuyển khoản là "Ung ho [Tên Truyện]" hoặc lời nhắn dễ thương nào đó. Xin cảm ơn tấm lòng của bạn!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 1

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 55

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 2