NGÀY XUÂN MARGARET - CHƯƠNG 15
Chương 15 (Flashback - Hồi ức)
Lúc tan cuộc đã gần 11 giờ đêm. Đêm hè rất mát mẻ, thậm chí có chút lạnh. Khắp nơi đều ẩm ướt, những cánh hoa tử vi bên ngoài sân vận động tả tơi rơi đầy đất.
Cũng xem như may mắn, mưa đã tạm tạnh. Ba người đi ra khỏi sân vận động, gió thổi vào mặt khiến hai cô gái không hẹn mà cùng rùng mình. Nghiêm Ái kêu lên: “Oa, lạnh quá đi, sao giống mùa thu vậy.”
Trình Liệt nói: “Gần đây mưa dầm, nhiệt độ đúng là có hơi thấp. Nghiêm Ái, cậu định về thế nào? Có muốn tớ đưa cậu về không?”
Nghiêm Ái xua xua tay, “Không cần đâu ạ, anh họ tớ đến đón rồi, còn năm phút nữa là đến. Vậy còn hai người? Cặu định đưa Tri Nhã về à?” “Ừm, tớ đưa cô ấy về.”
Nghiêm Ái cười hì hì nhìn Hứa Tri Nhã, “Vậy hai người trên đường cẩn thận nhé. Lần sau có rảnh cùng nhau ra ngoài chơi nha!”
Hứa Tri Nhã đưa bờm cài đầu cho Nghiêm Ái, “Được, cái này trả lại cậu.”
"Không cần đâu, cậu giữ lấy đi, coi như vật kỷ niệm xem concert. Biết đâu sau này cậu lại thích nhóm nhạc này thì sao! Đến lúc đó cậu sẽ phát hiện mình có vật phẩm cổ vũ phiên bản giới hạn thế hệ đầu tiên đấy!”
Hứa Tri Nhã bị Nghiêm Ái hoạt bát rạng rỡ làm bật cười, “Cảm ơn, vậy tớ nhận nhé, sẽ bảo quản cẩn thận.”
“Không có gì đâu.” Nghiêm Ái nói xong, nhìn về phía Trình Liệt, không chút lưu tình nói: “A Liệt, cậu trả lại cái của cậu cho tớ đi.” Lúc concert vừa kết thúc, A Liệt đã tháo bờm xuống, bởi vì lúc đó Nghiêm Ái nhìn thấy thứ này trên đầu anh đã vô cùng kinh ngạc. Cô ấy nói cô ấy đưa cho anh là để anh cầm trên tay vẫy, chứ không phải để đeo. Cô ấy cảm thấy anh đeo cái này có cảm giác rất kỳ quặc, điều khiến cô ấy càng không hiểu hơn là, anh lại chịu đeo.
Trình Liệt không nói cho Nghiêm Ái biết là Hứa Tri Nhã hy vọng anh đeo, rất bất đắc dĩ tiếp nhận tất cả ánh mắt kinh ngạc của Nghiêm Ái. Hứa Tri Nhã cũng không nói gì cả, chỉ đứng ở một bên cười.
Trình Liệt đưa bờm cho cô ấy, hỏi: “Tại sao có thể cho cô ấy mà không thể cho tớ?”
Nghiêm Ái lại kinh ngạc, “A Liệt, cậu không phát sốt đấy chứ? Trước kia tớ tặng cậu vòng tay Phật châu đã khai quang cậu cũng có thấy đeo bao giờ đâu. Cậu muốn cái này làm gì? Cậu thế nào cũng sẽ không thích các anh trai đâu, tớ không cho cậu.”
Trình Liệt hiểu ra, Nghiêm Ái đây là đang biến tướng mời chào fan cho thần tượng đây mà. Nhưng Hứa Tri Nhã là người ngay cả nhạc cũng không hay nghe, chắc cô ấy sẽ không theo đuổi thần tượng đâu.
Anh cười cười nói: “Được rồi, tớ cũng không thật sự muốn. Đi thôi, đưa cậu ra ven đường đợi anh họ.”
Anh họ Nghiêm Ái nói năm phút, thật đúng là năm phút.
Tiễn Nghiêm Ái đi, Trình Liệt và Hứa Tri Nhã sóng vai đi về phía bên kia đường, nơi xe của họ đỗ. Hứa Tri Nhã không ngờ lại gặp phải Trần Mân và Dương Thiến Vân ngay trước mặt. Nhưng nghĩ lại, chuyện này cũng không có gì lạ, dù sao đây cũng là buổi concert các cô ấy rất muốn đến xem.
Hứa Tri Nhã định đơn giản chào hỏi họ một câu, nhưng Trần Mân đã mở miệng trước cô.
Trần Mân mặc chiếc áo mưa liền thân trong suốt, tóc mái trên trán ướt sũng dính vào nhau. Cô ấy đang run rẩy, thấp giọng run run chất vấn Hứa Tri Nhã: “Sao cậu lại ở đây?”
Trình Liệt nhớ hai cô gái này. Anh thấy tình hình, nói với Hứa Tri Nhã: “Anh qua bên kia hút điếu thuốc, đợi em.”
Hứa Tri Nhã gật đầu. Đợi Trình Liệt đi rồi, cô nói với Trần Mân: “Tớ đi cùng bạn, cậu sao vậy?”
“Bạn? Bạn trai chứ?”
“Không phải.”
Trần Mân cắn răng nói: “Rõ ràng là bạn trai, cậu giả vờ cái gì? Vì có bạn trai nên mới từ chối người khác theo đuổi cậu, cậu có thể nói thẳng mà! Cậu có cách mua được vé concert tại sao lại không nói với bọn tớ? Hứa Tri Nhã, cậu thật sự một chút, một tí tẹo cũng chưa từng coi bọn tớ là bạn.”
Hứa Tri Nhã bình tĩnh nói: “Đó không phải bạn trai, là tình cờ ——”
Dương Thiến Vân cắt ngang lời cô, rất xấu hổ nói: “Xin lỗi nhé, Tri Nhã, Tiểu Mân hôm nay tâm trạng không tốt lắm. Bởi vì… bọn tớ bị lừa, không mua được vé.”
“Các cậu không mua được à?”
“Ừm, lúc vào sân họ nói là vé giả, người bán vé chợ đen kia cũng không tìm thấy đâu nữa. Bọn tớ liền ở đây đợi cả đêm, muốn xem lúc tan cuộc có thể nhìn thấy họ không.”
Hứa Tri Nhã hiểu ra, nhìn dáng vẻ run rẩy của Trần Mân, cô nói: “Tớ chưa từng lừa dối các cậu điều gì. Hôm nay là tình cờ, là một cô gái vô tình quen biết mời tớ xem. Tớ không có cách hay mối quan hệ nào để mua được vé của nhóm nhạc này. Nam sinh kia, cũng không phải bạn trai.”
Cô dừng một chút nói: “Đã khuya rồi, các cậu mau về đi, tớ cũng phải đi rồi.”
Trần Mân không nói lời nào. Dương Thiến Vân cười cười nói: “Không sao đâu, Tri Nhã, cậu đi đi, bọn tớ đúng là phải về rồi.”
“Được, vậy tạm biệt.”
Hứa Tri Nhã thu lại ánh mắt, không dừng lại thêm, xoay người đi về phía Trình Liệt. Nhưng gió vẫn mang lời nói của Trần Mân phía sau đến bên tai cô.Trần Mân ngồi xổm trên mặt đất khóc nức nở, oán trách với Dương Thiến Vân: “Tại sao bọn mình lại bị lừa chứ, tại sao chỉ có bọn mình không xem được? Cô ta không thích những thứ này, cô ta lại được xem. Cô ta căn bản là đang nói dối, rõ ràng là bạn trai, làm gì có cô gái nào khác. Cậu bây giờ đã hiểu rõ chưa, cô ta thật sự không coi bọn mình là bạn!”
Dương Thiến Vân kiên nhẫn nói: “Cậu đừng nghĩ nhiều quá, cũng đừng vì Triệu Thành nói cậu mà cậu lại đổ hết lên người cô ấy chứ, đừng khóc nữa.”
Hứa Tri Nhã nhẹ nhàng hít vào một hơi, nhưng thần sắc không có biến đổi lớn. Đi đến bên cạnh Trình Liệt xong nói: “Đi thôi.”
Trình Liệt cũng không còn hút thuốc nữa, anh hai tay đút túi quần, đứng dưới gốc cây đợi cô. Trình Liệt đánh giá thần sắc cô một lúc, thấy cô rất bình tĩnh, nhẹ nhàng thở phào. Hứa Tri Nhã cười, hỏi anh: “Anh nhìn em làm gì?”
Trình Liệt đắn đo một chút, nói: “Muốn biết em có không vui không.”
“Không có không vui.” Cô thấp giọng nói.
……
Đường phố đêm khuya xe cộ rất ít. Chạy được nửa đường lại đổ mưa, mưa to đột ngột, không hề có dấu hiệu báo trước, hạt mưa đập bôm bốp vào cửa kính xe. Trong xe phát một vài bài hát chậm tiếng nước ngoài không rõ tên. Hai người dọc đường đứt quãng nói chuyện về buổi concert, nói xong phát hiện hai người ở một vài phương diện rất giống nhau. Ví dụ như đều không theo đuổi thần tượng, đều không thích đến những nơi như thế này lắm, đều không hiểu lắm điểm cuồng nhiệt của các cô gái.
Hai điểm đầu Trình Liệt còn có thể đồng cảm, điểm cuối cùng lại khiến anh có chút kinh ngạc. Anh hỏi Hứa Tri Nhã: “Em không thích kiểu nam sinh như họ à?”
“Họ phóng khoáng, tự tin, rất có sức hút sân khấu, nhưng em thật sự thấy cũng bình thường.”
Chủ đề cứ thế chuyển sang đối tượng lý tưởng. Trình Liệt nói: “Vậy em thích kiểu nào hơn?”
Hứa Tri Nhã nghĩ nghĩ nói: “Trước kia cảm thấy mình sẽ thích kiểu văn nhã thanh tú, nói năng lịch sự một chút.”
“Trước kia? Vậy còn bây giờ?”
“Bây giờ… em cũng không biết nữa.” Hứa Tri Nhã hơi nghiêng ánh mắt, nhìn gò má nghiêng của Trình Liệt nói: “Vậy còn anh?”
“Anh chưa nghĩ đến chuyện yêu đương, cũng không có hình mẫu nào cố định cả. Anh nghĩ, nếu gặp được người phù hợp, rung động, vậy thì có thể ở bên nhau.”
Phù hợp, rung động.
Hứa Tri Nhã đặt mấy chữ này trong lòng nghiền ngẫm vài lần. Cô nói: “Cũng đúng. Anh ở đại học không gặp được cô gái nào muốn ở bên à?”
Bàn tay đang đặt trên vô lăng của Trình Liệt cứng lại. Anh liếm môi dưới, muốn nói lại thôi, cuối cùng nói: “Không có.”
“Đại học sẽ nhẹ nhàng hơn cấp ba một chút chứ? Tùy Thành có phải sầm uất hơn ở đây nhiều không?” Hứa Tri Nhã nói chuyện phiếm.
“Cũng tàm tạm.”
“Anh năm đó bao nhiêu điểm thì vào được Đại học Tùy Thành?”
“…670.” Trình Liệt bắt đầu nói dối trắng trợn.
“Vậy cũng cao thật đấy. Anh học cấp ba ở trường nào?”
“Hằng Khang.” Đây là sự thật.
Hứa Tri Nhã nhướng mày, “Hằng Khang?”
“Sao vậy?”
“Không có gì. Trình Liệt, anh cảm thấy em có thể thi đỗ Đại học Tùy Thành không?”
Kết hợp với bài thi làm hôm nay mà xem, Trình Liệt nói: “Chỉ cần em lớp 12 không tệ đi, chắc là có thể.” Hứa Tri Nhã nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ, lần đầu tiên thổ lộ nội tâm: “Nhưng em không muốn vào Đại học Tùy Thành lắm.”
“Trung Quốc có rất nhiều đại học tốt, em có thể có rất nhiều lựa chọn. Có thể lúc rảnh rỗi tìm hiểu về các trường đại học, chọn một trường mình thích.”
“Anh lúc đó tại sao lại chọn Đại học Tùy Thành?”
Trình Liệt vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước, cố tình lờ đi ánh mắt Hứa Tri Nhã. Trước đây không phải anh chưa từng qua loa đối phó với những câu hỏi tương tự của học sinh, về đại học, về cuộc sống năm cuối cấp, về lựa chọn chuyên ngành. Lúc trước quyết định mạo danh sinh viên để dạy thêm đã suy xét đến điểm này, nhưng bây giờ đối mặt với câu hỏi của Hứa Tri Nhã, anh lần đầu tiên cảm thấy chột dạ.
Không phải vì bản thân không thể trả lời tốt những câu hỏi này, mà là anh bỗng nhiên không muốn lừa dối cô nữa.
Hứa Tri Nhã thấy anh không nói gì, hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”
Trình Liệt hoàn hồn, nói thật: “Không nghĩ gì cả. Muốn thi vào Tùy Đại là vì Lư Châu chỉ có một trường 211, Tùy Thành lại ở ngay cạnh Lư Châu, Tùy Đại lại là trường đại học 985 nổi tiếng. Về nhà tiện lợi, lại là trường tốt.”
Hứa Tri Nhã gật gật đầu. Sau đó một lúc lâu Hứa Tri Nhã cũng không nói chuyện nữa. Cô dựa vào lưng ghế, nghiêng đầu nhìn chăm chú bóng đêm, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong đầu Trình Liệt bỗng hiện lên một vài đoạn ngắn. Hứa Tri Nhã nói bố mẹ cô không để tâm đến vết thương và váy áo của cô, không để tâm cô một mình ở nhà rốt cuộc có nguy hiểm hay không. Mà lúc trước khi anh tiếp xúc với mẹ Hứa Tri Nhã, có thể cảm nhận rõ ràng mẹ cô rất hy vọng cô có thể vào Đại học Tùy Thành.
Hoặc nói đúng hơn không phải hy vọng, mà là một kiểu yêu cầu cứng rắn.
Mà bây giờ Hứa Tri Nhã lại nói cô không muốn vào Đại học Tùy Thành lắm. Bởi vì không muốn vào trường đại học đó, cho nên giả vờ thành tích rất kém sao?
Nhưng bố mẹ bình thường nhìn thấy con gái lên cấp ba thành tích sa sút không phanh, chẳng lẽ sẽ không lập tức nhận ra điều gì sao?
Trình Liệt không nghĩ ra, chỉ cảm thấy gia đình Hứa Tri Nhã có chút vấn đề, cũng có chút kỳ quái.
Có lẽ chính vì có vấn đề mới dẫn đến việc cô dường như đối với cái gì cũng không quá để tâm, rõ ràng là đang cười, nhưng luôn luôn bình tĩnh lạ thường.
Ví dụ như tình huống vừa rồi.
Anh đứng ở nơi xa nhìn các cô ấy, rõ ràng nhìn thấy cảm xúc của cô gái bên phải không đúng lắm. Tuy không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng thần sắc cô gái kia kích động, nói chuyện rất nhanh, nghĩ đến không phải Lời lẽ ôn hòa gì.
Nhưng Hứa Tri Nhã cũng giống như lần trước, cô vẫn không hề để tâm, đáy mắt sạch sẽ.
……
Khi đến dưới lầu tiểu khu nhà Hứa Tri Nhã, Trình Liệt phát hiện Hứa Tri Nhã đã ngủ thiếp đi. Cô yên lặng dựa vào ghế, ngủ rất say sưa.
Anh đỗ xe ven đường, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn không đánh thức cô dậy.
Trình Liệt tắt nhạc, định cầm điện thoại giết thời gian, tìm một vòng không thấy, đột nhiên nhớ ra, điện thoại của anh còn ở trên người cô. Không còn cách nào khác, anh cứ ngồi yên ở đó, tiện tay lấy từ túi đồ ăn vặt còn sót lại ra một viên kẹo bạc hà. Tờ giấy gói kẹo bạc hà đó bị anh gấp thành hạc giấy, lại bị anh gấp thành thỏi vàng. Lúc thử gấp hoa hồng thì Hứa Tri Nhã tỉnh dậy. Cô che gáy xoa xoa, thở phào nhẹ nhõm, mê mê mang mang, phản ứng chậm nửa nhịp, chợt nhớ ra đây không phải phòng mình, mà là trên xe Trình Liệt. Hứa Tri Nhã vừa tỉnh ngủ, giọng nói có chút khàn khàn nghẹt mũi, “Sao anh không gọi em dậy?”
Trình Liệt bật đèn trong xe lên, một vệt sáng nhàn nhạt chiếu xuống đỉnh đầu hai người. Anh ôn hòa nói: “Thấy em ngủ say, nghĩ đợi lát nữa rồi gọi em.”
Hứa Tri Nhã cười nhẹ nhàng, bắt đầu thu dọn đồ đạc, sợ có gì đó bị rơi lại trên xe Trình Liệt. Trình Liệt hỏi cô: “Còn hai gói mì ăn liền, em có muốn không?”
“Không cần đâu.” Hứa Tri Nhã nhớ ra điều gì đó, nói: “Bên trong có thẻ bài không? Nếu có, anh ăn xong có thể mang cho em được không?”
Trình Liệt ngẩn người một chớp mắt, sau đó thấp giọng cười, “Em đang sưu tập thẻ bài à?”
“Ừm.”
Cho nên lần trước cô ấy ở cửa hàng tiện lợi một mình ăn hết ba gói sao? Trình Liệt nhìn Hứa Tri Nhã, đôi mắt dần sâu hơn, khóe miệng cười không ngừng được.
Hứa Tri Nhã nói: “Rất trẻ con, phải không? Nhưng nếu có, xin hãy đưa cho em nhé.”
Trình Liệt gật đầu, “Được, anh sẽ để ý giúp em.”
Hứa Tri Nhã cúi đầu, tháo nút cài dây an toàn, cô ấn mấy lần không được. Trình Liệt thấy vậy, nghiêng người qua, nói: “Để anh, cái này lâu năm rồi, hơi kẹt, đôi khi không dễ tháo. Bình thường ghế phụ cũng không có ai ngồi.”
Trình Liệt nhoài nửa người qua, kéo dây an toàn, nắm lấy một đoạn, dùng sức ấn mạnh vào khóa cài, “Cạch” một tiếng, tháo ra được. Vì bị anh nắm một đoạn, nên sau khi thả ra dây an toàn không bật ngược trở lại, cũng sẽ không đập vào người Hứa Tri Nhã. Khoảnh khắc anh cúi người qua, sự chú ý của Hứa Tri Nhã không còn ở trên dây an toàn nữa.
Trong không gian chật hẹp này, hai người dựa sát vào nhau như vậy. Ban đêm, mọi thứ đều im ắng, cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập của Trình Liệt. Cô muốn lùi về sau một chút, nhưng không còn đường lui. Trình Liệt một tay vịn vào thành ghế phụ, một tay nắm dây an toàn, từ từ đưa dây lùi về vị trí cũ. Xong việc mới nhận ra, tư thế này của anh có chút không ổn, Hứa Tri Nhã cả người như bị anh ôm trọn vào lòng. Mùi hoa nhài trên người cô lại len vào khoang mũi anh. Trình Liệt không hiểu sao lại cảm thấy hơi nóng.
Anh nhanh chóng quay người lại, hắng giọng nói: “Đi thôi, anh đưa em vào.”
Hứa Tri Nhã ừ một tiếng. Trình Liệt lại nói: “Em đừng động đậy vội, trời đang mưa đấy, anh bung ô qua đón em.”
Lần này, anh lại nghiêng ô về phía cô. Hứa Tri Nhã biết, người như vậy, dù có bảo anh dịch ô qua một chút, anh cũng sẽ không làm theo. Hai hàng cây ngô đồng ven đường san sát nhau, những tán lá rộng đan vào nhau. Gió thổi qua, xào xạc vang lên. Đêm nay không có ánh trăng, chỉ có ánh đèn đường mờ nhạt.
Trình Liệt đưa cô đến dưới lầu. Hai người đứng dưới mái hiên, ánh đèn đường kéo bóng hai người thật dài, đổ xuống vũng nước mưa, xiêu xiêu vẹo vẹo. Hứa Tri Nhã đứng ở bậc thang thứ ba, có thể nhìn thẳng vào mắt anh. Cô nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú cương nghị này, trong lòng có rung động không nói thành lời. Hôm nay, có quá nhiều điều đáng để ghi nhớ. Ngàn lời vạn chữ đến bên miệng, lại hóa thành một câu cảm ơn chân thành.
Hứa Tri Nhã nói: “Hôm nay thật sự rất cảm ơn anh.”
Trình Liệt thích nhìn cô cười như vậy. So với nụ cười khách khí bình tĩnh, anh càng thích nụ cười từ tận đáy lòng của cô hơn. Ánh mắt sẽ không nói dối, cô thật sự cảm thấy hôm nay không tồi.Trình Liệt một tay cầm ô, một tay đút túi quần. Anh khẽ nhếch khóe miệng, trầm giọng nói: “Mau lên đi, ngủ sớm một chút.”
Vậy anh lái xe trên đường cẩn thận.”
“Được, anh sẽ.”
Hứa Tri Nhã đi về phía hành lang hai bước, cô đột nhiên quay đầu lại nói: “Trình Liệt.”
“Ừm?”
Trình Liệt vẫn đứng ở đó, đôi mắt đen còn dịu dàng hơn cả đêm tối. Hứa Tri Nhã nói: “Em rất vui vì đã quen biết anh.”
Trái tim Trình Liệt đột nhiên có một khoảng sụp đổ. Rất lâu sau, anh cố nén cổ họng nói: “Anh cũng vậy.”
Tim đập thình thịch.
~ 💖 Ủng hộ Ming ở đây 💖 ~
Ngân hàng: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội (MB)
Số tài khoản: 0336524731
Chủ tài khoản: LA THI NGOC HOI
Bạn có thể ghi nội dung chuyển khoản là "Ung ho [Tên Truyện]" hoặc lời nhắn dễ thương nào đó. Xin cảm ơn tấm lòng của bạn!

Nhận xét
Đăng nhận xét