NGÀY XUÂN MARGARET - CHƯƠNG 16

 


Chương 16 (Flashback - Hồi ức)

Ngày hôm đó quả thật có quá nhiều chuyện đáng để ghi nhớ, đến nỗi Trình Liệt nghiền ngẫm suốt cả đường về. Khoảnh khắc bước vào cửa nhà mới đột nhiên nhớ ra, anh để quên điện thoại ở chỗ Hứa Tri Nhã rồi.

Rõ ràng lúc trên xe đã nghĩ đợi cô tỉnh ngủ sẽ hỏi xin lại, kết quả chỉ thoáng cái đã quên mất.

Nửa đêm, cả khu vực này đều đã tắt đèn.

Trình Liệt không bật đèn lớn trong nhà, mò mẫm vào phòng theo trí nhớ. Cất đồ xong, theo thói quen sang phòng bên cạnh nhìn Trình Dương một cái, thấy Trình Dương đang ngủ say anh mới yên tâm.

Mà trong phòng khác của Trình Mạnh Phi, tiếng ngáy kia cực kỳ có sức xuyên thấu. Trình Liệt biết, Trình Mạnh Phi chắc chắn hôm nay đã mệt lắm rồi, nếu không cũng sẽ không ngáy to như vậy.

Trình Liệt cầm quần áo tắm rửa đi tắm. Anh cũng chỉ có vài chiếc áo thun như vậy, theo bản năng định lấy chiếc hay mặc, nhưng tìm mấy lần không thấy, đang định thôi thì bỗng nhớ ra, chiếc áo thun kia đang ở trong cặp sách của anh.

Chiếc đèn bàn trên bàn học anh sáng lên, ánh sáng yếu ớt soi rọi đêm mưa này.

Trình Liệt lấy từ cặp sách ra bộ quần áo để lại nhà họ Hứa hôm thứ Bảy. Không biết có phải ảo giác của anh không, trên bộ quần áo này có mùi hoa nhài thoang thoảng như có như không, là hương vị trên người Hứa Tri Nhã.
Buổi tối, Trình Liệt cứ mặc chiếc áo phông có mùi hương đó mà đi ngủ.

Thực ra hôm nay cũng rất mệt. Hơn bốn giờ sáng anh đã dậy, giúp Trình Mạnh Phi cùng bốc dỡ hàng hóa, sửa lại hệ thống thoát nước. Mùa mưa dầm cũng rất thích hợp để bón phân, trồng cây có thời vụ. Buổi trưa về làm xong cơm trưa không kịp nghỉ ngơi một chút đã lái xe đi.

Sợ cửa hàng tiện lợi nhỏ không đủ loại đồ ăn vặt, còn cố tình đi đường vòng đến siêu thị lớn trong trung tâm thương mại, căn giờ đi dạo nửa tiếng, thứ nên lấy đều lấy một ít, ví tiền cũng vơi đi một nửa.

Đến nhà Hứa Tri Nhã lái xe mất hơn nửa tiếng, đi xem concert lái xe khoảng hơn bốn mươi phút, lại là một lượt đi một lượt về. Hôm nay lái xe cũng gần ba tiếng đồng hồ.

Rất mệt mỏi, nhưng bây giờ đã hơn 1 giờ sáng, Trình Liệt nằm trên giường không hề có chút buồn ngủ nào.

Anh hai tay đan vào nhau gối sau đầu, nhìn trần nhà đen kịt. Đêm khuya yên tĩnh khuếch đại tiếng mưa rơi vô hạn.

Trong đầu hiện lên một vài đoạn phim ngắn rời rạc, ví dụ như Hứa Tri Nhã nói anh đi xem concert thì cô sẽ đi, ví dụ như cô nhìn anh với ánh mắt tin tưởng như vậy, ví dụ như hồi nhỏ cô cười lên thật sự rất đáng yêu.

Đương nhiên, bây giờ cô cũng rất đáng yêu. Cô thích xem sách thiếu nhi, thích sưu tập thẻ bài, không theo đuổi thần tượng cũng không hay nghe nhạc. Cuộc sống hàng ngày dường như rất cố định, ngoài bài tập ra chính là những việc vặt vãnh linh tinh.

Trình Liệt nghĩ đến dáng vẻ cô đeo bờm sừng hươu ở buổi concert, chuyên chú xem biểu diễn, không nhịn được cười.

Tuy rằng lần đầu tiên ấn tượng cô để lại cho anh là một cô gái thanh tú, tự tin lại lãnh đạm, nhưng theo sự tìm hiểu ngày càng sâu sắc, Trình Liệt cảm thấy sự thờ ơ với thế sự của cô là bởi vì cô quá minh bạch.

Cô luôn bình tĩnh đối mặt với tất cả, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười hiểu ý.

Anh lại nghĩ đến thần sắc của Hứa Tri Nhã khi hy vọng anh giữ bí mật, thật là tính cách quật cường không chịu thua.

Nói đến bí mật, trong bóng tối, Trình Liệt khẽ nhíu mày.

Vốn dĩ, anh và Hứa Tri Nhã sẽ không có nhiều giao thoa như vậy. Bí mật của cô cũng tốt, bí mật của anh cũng thế, cũng giống như trước đây, theo kỳ nghỉ hè kết thúc, liền đều kết thúc.

Anh cũng không ngờ Hứa Tri Nhã lại nhanh chóng nhận ra anh đã biết như vậy.

Anh vốn dĩ không định vạch trần cô. Cho cô làm đề Olympic Toán là không muốn lại dùng những đề bài thông thường, đơn giản để cùng cô giả ngốc lừa dối lẫn nhau nữa. Nếu anh đã nhận tiền, vậy thì vẫn nên dạy theo năng lực thì tốt hơn.

Huống chi, cô gái thông minh như vậy, anh rất tán thưởng.

Có thể cùng cô thảo luận đề bài, cùng nhau giải đề, cũng là chuyện vô cùng thú vị.

Trên bàn cơm, cô cứ thế thẳng thắn hỏi anh, đến nỗi sau đó nói đến chuyện đại học anh lại không hiểu sao muốn trốn tránh.

Trình Liệt nhắm mắt lại, cười nhẹ thở dài một tiếng.

……

Trình Liệt không biết, Hứa Tri Nhã rất nhanh đã phát hiện ra bí mật của anh.

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ sinh học đánh thức Hứa Tri Nhã lúc 6 giờ. Cùng lúc đó Hứa Tri Nhã còn nhận một cuộc điện thoại.

Tối hôm qua lúc cô tắm phát hiện chiếc điện thoại Trình Liệt để quên bên người cô. Trình Liệt dùng không phải loại điện thoại thông minh theo kịp trào lưu như của Trần Mân các cô, mà là một chiếc điện thoại cơ bản không rõ nhãn hiệu, loại không có mật khẩu khóa màn hình.

Cô không hề động vào điện thoại của Trình Liệt, nghĩ rằng anh sẽ phát hiện điện thoại mình ở chỗ cô, sau đó sẽ liên lạc với cô.

Quả nhiên, buổi sáng Trình Liệt liền gọi điện đến. Tên hiển thị cuộc gọi đến trên điện thoại Trình Liệt là Trình Mạnh Phi. Hứa Tri Nhã phán đoán đây chắc hẳn là số điện thoại của bố Trình Liệt.

Anh nói mẹ mất sớm, em trai mới mười tuổi, lại họ Trình, vậy chắc là bố rồi.

Sáng sớm tinh mơ, bố anh dù có muốn tìm anh cũng sẽ không gọi vào di động của anh đâu nhỉ, cho nên đây chỉ có thể là Trình Liệt dùng di động của bố anh.

Hứa Tri Nhã đóng cửa phòng lại rồi nghe điện thoại.

Trình Liệt nói: “Là anh đây.”

Hứa Tri Nhã cười, “Em biết là anh mà.”

Đầu dây bên kia cũng có tiếng cười nhẹ nhàng. Trình Liệt nói: “Điện thoại cứ để chỗ em trước đi, thứ Bảy anh đến lấy.”

Điều này khiến Hứa Tri Nhã rất bất ngờ, cô hỏi: “Anh bình thường không dùng di động sao? Người khác tìm anh thì làm thế nào?”

“Không ai tìm anh đâu. Cái điện thoại này vốn dĩ cũng chỉ dùng để liên lạc với bố và em trai anh thôi. Anh gần đây hơi bận, nên thứ Bảy đến dạy thêm cho em rồi lấy luôn.”

“Vậy được, em sẽ giữ gìn cẩn thận cho anh.”

Trình Liệt ở đầu dây bên kia đang đứng ngoài ban công, vừa ăn sáng xong. Anh dựa vào lan can, nhìn ánh sáng hơi hửng lên ở phương đông, lòng đột nhiên trở nên thật yên tĩnh và bình an.

Anh vốn định nói, em có việc gì có thể dùng điện thoại này liên lạc với số Trình Mạnh Phi đó, nhưng nghĩ lại, cô có thể có việc gì chứ? Anh và cô dường như còn chưa đến mức độ đó.

Tiếp theo không biết nên nói gì, nhưng nghe tiếng hít thở nhè nhẹ của cô, nhìn tiết trời hiếm hoi đẹp đẽ giữa mùa mưa dầm, anh cảm thấy buổi sáng sớm này thật sự không tồi.

Hứa Tri Nhã mặt mang nụ cười nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, cô đắn đo nói: “Hôm nay trời trong, nhưng mà mưa tối qua thật sự rất lớn. Anh tối qua mấy giờ về đến nhà?”

“Khoảng hơn 12 giờ đi.”

“Nhà anh xa lắm à?”

“Ngồi xe buýt đến tiểu khu nhà em thì mất gần một tiếng, lái xe thì nhanh hơn một chút, hơn nửa tiếng là đến.”

“Anh ở Thành Tây à?”

Trình Liệt: “Không phải, là khu phố cũ ở khu Nam thành phố.”

Tuy Hứa Tri Nhã không biết khu phố cũ, nhưng vẫn ừ một tiếng.

Trình Liệt nắm điện thoại, thấp giọng hỏi: “Vậy còn em? Tối qua có ngủ ngon không?”

Hứa Tri Nhã: “Cũng tàm tạm. Nhưng… nghe ý anh thế này, anh tối qua không ngủ ngon à?”

“Có chút đi, trong đầu cứ như chiếu phim ấy, ngủ không được.”

Hứa Tri Nhã cười nói: “Chiếu phim gì thế?”

Trình Liệt im lặng một lúc, tiếng cười từ trong cổ họng bật ra. Anh không trả lời Hứa Tri Nhã, hỏi ngược lại cô: “Em nghĩ sao?”

Thực ra Hứa Tri Nhã biết rõ mà vẫn cố hỏi. Khi Trình Liệt ném câu hỏi lại cho cô, cô mới phát hiện thật đúng là rất khó trả lời. Nói quá thẳng thắn thì có vẻ ái muội, nói hàm hồ lại có vẻ thập phần chột dạ.

Cho nên Hứa Tri Nhã lựa chọn lại một lần nữa nói lời cảm ơn. Giọng cô không phải kiểu nũng nịu ngọt ngào, cũng không phải đông cứng lạnh lùng, mà giống như con người cô vậy, là thanh âm trong trẻo, thông thấu, sáng sủa.

Cô nói: “Trình Liệt, ngày hôm qua thật sự rất cảm ơn anh, em rất lâu rồi không vui vẻ như vậy.”

“Anh cũng rất lâu rồi không thả lỏng như vậy. Chúng ta có phải… nên cảm ơn Nghiêm Ái không?”

“Đúng… cảm ơn Nghiêm Ái. À đúng rồi, tiền vé vào cửa concert là bao nhiêu, lần sau anh giúp em mang cho cô ấy nhé.”

“Không cần đâu, là cô ấy muốn mời em xem mà.”

Hứa Tri Nhã: “Như vậy không tốt lắm, hay là anh giúp em mang cho cô ấy đi.”

Trình Liệt một tay cầm điện thoại, một tay chống lên lan can, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên lan can, anh nói: “Cô ấy chắc chắn sẽ không nhận đâu. Hay là lần sau có rảnh em mời cô ấy uống cốc trà sữa đi, cô ấy rất thích em.”

“Ừm?”

Trình Liệt giải thích: “Bởi vì cô ấy bây giờ không có bạn bè gì mấy, bạn bè chơi thân trước kia đều đi nước ngoài cả rồi. Cô ấy… cô ấy thật sự rất thích em, bởi vì cô ấy cảm thấy em xinh đẹp.”

Nói ra lý do này Trình Liệt cũng cảm thấy hoang đường, nhưng biết làm sao được, Nghiêm Ái chính là kiểu mạch não như vậy, nhảy nhót lại ngây thơ hồn nhiên.

Đồng thời, anh không hề nói cho Hứa Tri Nhã biết, tiền vé vào cửa anh đã đưa cho Nghiêm Ái rồi, lúc cô đi vệ sinh. Nghiêm Ái quả thực không muốn nhận, nhưng anh cảm thấy nên đưa.

Hứa Tri Nhã vẫn là lần đầu tiên nghe được lời khen như vậy, đến từ một cô gái chỉ mới gặp mặt hai lần.

Ánh mắt cô dưới ánh mặt trời buổi sớm trở nên mềm mại, nói: “Vậy hôm nào mời cô ấy ăn cơm đi.”

Ngoài cửa Vu Diễm Mai gọi tên cô. Hứa Tri Nhã giật mình, theo bản năng nắm chặt điện thoại giấu ra sau lưng.

Vu Diễm Mai nói qua cánh cửa: “Ăn cơm, lát nữa là xuất phát.”

“Vâng.”

Xác định Vu Diễm Mai sẽ không vào, Hứa Tri Nhã lại một lần nữa áp điện thoại vào tai, cố gắng kiềm chế nhịp tim đập nhanh hơn, cố gắng bình tĩnh nói: “Em có việc rồi, vậy trước cứ thế nhé. Nếu anh cần gấp điện thoại, ngoài buổi sáng hôm nay ra, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm em.”

Trình Liệt nói tiếng “Được”.

Cúp điện thoại, Trình Liệt phát hiện, thực ra họ đã gọi điện hơn mười phút, nhưng lại ngắn ngủi như chỉ có một phút.

Trình Liệt đứng ở ban công một lúc, kéo cửa ban công ra, Trình Mạnh Phi và Trình Dương hai người đang bưng bát mì sợi đồng thời nhìn anh.

Trình Liệt: “… Sao vậy?”

Trình Mạnh Phi húp một ngụm mì, bắt chước giọng điệu và dáng vẻ của Trình Liệt nói: “Tiểu Dương, vậy còn con? Con tối qua có ngủ ngon không?”

Trình Dương không muốn phối hợp diễn kịch với Trình Mạnh Phi, chỉ lo ăn mì của mình, nhưng cậu bé lại rất tò mò phản ứng của anh trai, đôi mắt đen láy nhìn Trình Liệt.

Trình Liệt nhướng mày, anh cũng không định tiếp vở kịch này của Trình Mạnh Phi.

Anh trả điện thoại lại cho Trình Mạnh Phi, nói: “Người xem hàng 7 giờ là đến rồi, hay là con ra vườn hoa trước nhé?”

Trình Mạnh Phi: “Con đừng có đánh trống lảng. Nói cho bố con nghe xem nào, đây là yêu đương với cô gái nhà ai thế hả? Còn xem phim đến mức ngủ không được? Chẳng trách bố dậy đi vệ sinh, đã 3 giờ sáng rồi mà đèn phòng con vẫn sáng.”

“…….”

Trình Mạnh Phi nói với Trình Dương: “Con nhìn anh trai con xem, ngốc không, ngơ không, chỉ biết đọc sách, cũng không biết làm thế nào để hòa hợp với con gái. Con sau này lanh lợi lên chút, đừng giống anh con.”

Trình Dương ăn xong rồi, nhìn nhìn Trình Mạnh Phi rồi lại nhìn Trình Liệt, xoay người về phòng.

Trình Liệt nói: “Bố, thật không phải chuyện như vậy đâu.”

Trình Mạnh Phi nói: “Tùy con tùy con, sau này con gọi điện thoại bố coi như không nghe thấy. Nhưng mà…”

Trình Mạnh Phi đột nhiên nghiêm túc nói: “Nhưng mà con chú ý chừng mực một chút, đừng để xảy ra án mạng. Tiền vốn lấy vợ của con còn chưa tiết kiệm được đâu, không có tiền mua sữa bột cho con đâu đấy.”

Trình Liệt day day trán, “Thôi được rồi, con ra ngoài đây.”

Trình Mạnh Phi cầm bát đũa quẳng vào bồn rửa, vớ lấy chìa khóa đuổi theo bước chân Trình Liệt, lại cười hì hì nói: “Con vẫn nên nói cho bố con nghe đi chứ, quen ở đâu thế hả? Có muốn bố kể cho con nghe năm đó bố theo đuổi mẹ con thế nào không?”

……

7 giờ, Vu Diễm Mai ở cổng tiểu khu bắt một chiếc taxi. Hứa Tri Nhã cùng bà lên xe.

Vu Diễm Mai nói: “Đến trường Trung học Hằng Khang.”

Theo thói quen trước đây, Vu Diễm Mai đi chùa thì phải đến trưa mới về. Hôm nay về rất sớm, bởi vì bà muốn đưa Hứa Tri Nhã đến trường Trung học Hằng Khang phỏng vấn.

Trường Trung học Hằng Khang, trường cấp ba tốt nhất Lư Châu.

Dựa theo thành tích thi vào cấp ba của Hứa Tri Nhã thì cô có thể vào được, nhưng đã cách hai năm, thành tích thi cử mấy năm nay của cô cũng không lý tưởng, cho nên có thể tưởng tượng được, Vu Diễm Mai đã tốn bao nhiêu công sức mới tranh thủ được một cơ hội phỏng vấn.

Nghe nói hiệu trưởng trường Trung học Hằng Khang rất chú trọng phẩm chất, năng khiếu đặc biệt của học sinh. Hàng năm cũng sẽ tuyển đặc cách một số học sinh học lệch nhưng lại xuất sắc ở một môn nào đó.

Bởi vì kiểu tuyển sinh đặc biệt này, lại là trường cấp ba hàng đầu, trường Trung học Hằng Khang đã từng lên trang nhất của các tờ báo uy tín, lập tức làm cho thành phố nhỏ vô danh Lư Châu này có sự nâng cao về chất lượng giáo dục. Bộ Giáo dục chi ngân sách năm mươi triệu để trường này sửa chữa lại khuôn viên.

Hai năm qua, Vu Diễm Mai trước nay chưa từng quản thành tích của cô. Hứa Chí Tiêu thỉnh thoảng sẽ khuyên bảo cô vài câu. Mùa hè này, Vu Diễm Mai đột nhiên ý thức được, Hứa Tri Nhã bắt buộc phải vào Đại học Tùy Thành.

Cho nên bà tốn công tìm gia sư, tốn công đi tạo quan hệ, sắp xếp cho cô chuyển trường. Bà cố chấp cho rằng, chỉ có học trường cấp ba tốt nhất mới có khả năng vào Đại học Tùy Thành.

Lúc Hứa Tri Nhã nghe được quyết định của bà, trước sau như một không chút gợn sóng, muốn thế nào cũng tùy bà.

Xe taxi đi rất lâu mới đến. So với vị trí địa lý của trường cấp ba trước đó, trường Hằng Khang xa hơn một chút.

Trường Hằng Khang đã được tu sửa trông khí thế rộng rãi, từng viên gạch viên ngói đều mới tinh, đều toát lên hơi thở học thuật nghiêm cẩn khắc khổ.

Hứa Tri Nhã đi theo Vu Diễm Mai xuyên qua đại lộ rợp bóng cây, vòng qua hai tòa nhà dạy học, cuối cùng đi vào tòa nhà văn phòng.

Vu Diễm Mai gọi điện thoại cho thư ký hiệu trưởng, phải báo danh với người ta rồi mới được lên.

Trong lúc chờ gọi điện thoại, Hứa Tri Nhã đi đến dãy hành lang dài trước tòa nhà. Trên đó trưng bày lịch sử xây dựng trường, tác phẩm ưu tú của học sinh gần đây, poster tuyên truyền tăng cường rèn luyện thể dục.

Trong dãy trưng bày đầy màu sắc này có một tấm ảnh thu hút ánh mắt Hứa Tri Nhã.

Trên poster in mấy chữ đỏ thẫm: Học sinh trường THPT Hằng Khang đoạt giải trong Kỳ thi Olympic Toán học Trung học Toàn quốc.

Chỉ có hai người, trong đó một người tên là Trình Liệt.

Nếu không có ảnh chân dung hai inch của Trình Liệt, cô đã coi như là trùng tên trùng họ rồi, nhưng đây chính là Trình Liệt.

Tấm ảnh này chắc là chụp lúc vừa vào cấp ba, gương mặt không góc cạnh bằng bây giờ, nhưng đôi mắt tuấn dật đen như mực kia chưa từng thay đổi.

Bên cạnh ảnh của anh còn có phần giới thiệu học sinh: Lớp 11-1, hiện đảm nhiệm chức vụ Lớp trưởng, Chủ tịch Hội Học sinh, Bí thư Chi đoàn. Năm 2009 đỗ vào trường với thành tích xếp hạng nhất toàn thành phố.
Phía dưới còn có giới thiệu phương pháp học tập của Trình Liệt, đó chính là nghe nhiều, xem nhiều, thuộc nhiều.

Câu châm ngôn của anh là: Không lên núi cao, không biết trời cao thế nào; không xuống khe sâu, không biết đất dày thế nào.

Hứa Tri Nhã đọc say sưa, tủ kính thủy tinh phản chiếu khuôn mặt thon dài của cô.

Ngày hôm qua anh ấy nói thế nào nhỉ?

670 điểm vào Đại học Tùy Thành? Đại học không yêu đương?

Có một câu thì đúng là thật, anh học cấp ba ở Hằng Khang.

Hứa Tri Nhã nhìn chằm chằm ảnh chân dung của Trình Liệt, nheo mắt lại, khóe miệng cong lên một độ cung nhàn nhạt.

Tim đập thình thịch.








~ 💖 Ủng hộ Ming ở đây 💖 ~

Ngân hàng: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội (MB)

Số tài khoản: 0336524731

Chủ tài khoản: LA THI NGOC HOI


Bạn có thể ghi nội dung chuyển khoản là "Ung ho [Tên Truyện]" hoặc lời nhắn dễ thương nào đó. Xin cảm ơn tấm lòng của bạn!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 1

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 55

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 2