NGÀY XUÂN MARGARET - CHƯƠNG 2

 

Chương 2 (Flashback - Hồi ức)

Vừa yên tĩnh được một lúc, cửa phòng lại bị gõ vang. Vu Diễm Mai cũng chỉ gõ tượng trưng lấy lệ, bà bưng hai cốc nước vào cho họ.

Ly sứ trắng bốc hơi nóng, là hai cốc nước không phù hợp với thời tiết ngày hè.

Trình Liệt quả thật có chút khát, nhưng uống nước ấm không phải sở thích của anh. Anh hỏi: “Dì ơi, có thể phiền dì đổi cho cháu cốc nước lạnh được không ạ?”

Vu Diễm Mai không có ý định đổi nước cho anh, lạnh lùng nói: “Uống nước ấm tốt cho sức khỏe.”

Nói xong bà liền đi ra ngoài.

Hứa Tri Nhã dùng khóe mắt nhìn anh, nói: “Đợi hai mươi phút nước sẽ nguội, ở đây không có thói quen uống nước lạnh.”

Trình Liệt cụp mắt xuống, khẽ cười một tiếng, xem như đáp lại.

Thời gian học thêm tổng cộng là ba tiếng. Trình Liệt cho cô một tiếng rưỡi để làm bài thi. Hứa Tri Nhã nhập tâm hơn anh dự đoán, chữ viết trên giấy nháp sọc đỏ thanh tú, gọn gàng, các bước giải trông rất có trình tự.

Đây là một thói quen tốt, việc trình bày cẩn thận trên giấy nháp có lợi cho việc tìm ra tư duy giải đề của bản thân khi gặp phải câu sai, từ đó sửa lỗi chính xác hơn.

Sau khi Trình Liệt tổng hợp xong các kiến thức cần nắm, anh quan sát Hứa Tri Nhã làm bài một lúc, rồi lấy từ cặp sách ra một cuốn sách bài tập Toán học kỳ I lớp 12 bắt đầu làm.

Không biết là trùng hợp hay Hứa Tri Nhã cố ý khống chế thời gian, khi chiếc đồng hồ nhỏ chỉ đúng 2 giờ rưỡi, Hứa Tri Nhã dừng bút, nói làm xong rồi.

Trình Liệt mất mười lăm phút để chấm bài thi.

Hứa Tri Nhã uống cạn cốc nước sôi để nguội đã lạnh, tay trái chống má, cứ thế nhìn anh chấm bài.

Anh chỉ cần lướt mắt qua là biết đúng sai, cũng không lấy đáp án ra để đối chiếu. Hứa Tri Nhã hỏi: “Đáp án của bài thi này anh đều nhớ hết à?”

Anh đáp: “Ừm.”

Hứa Tri Nhã lại nhìn thấy bài tập anh đang làm, cũng chỉ là liếc qua như vậy, cô hỏi: “Sao anh lại làm đề lớp 12?”

Trình Liệt dừng lại một chút, “Sao em biết đây là đề lớp 12?”

“Đoán thôi.” Cô đáp bâng quơ.

Trình Liệt không truy hỏi thêm, mặt không đổi sắc nói: “Có một học sinh muốn học trước chương trình lớp 12, anh sợ mình làm sai, nên làm trước một lần. Giống như tờ đề thi này của em vậy, trước khi đưa cho em làm anh đều tự mình làm qua một lần.”

Hứa Tri Nhã gật gật đầu, lấy cuốn Mã Tiểu Khiêu kia lật xem hai trang.

Tờ đề thi Trình Liệt lấy ra là đề thi cuối kỳ môn Toán của trường cấp ba tốt nhất Tùy Thành, độ khó cũng thuộc hàng đầu cả nước. Kết hợp với bài thi cuối kỳ môn Toán của Hứa Tri Nhã mà xem, mức độ hiểu biết về toán học của cô liên quan trực tiếp đến điểm số, chỉ ở mức trung bình khá. Với tờ đề thi khó hơn này, số câu sai của cô nhiều hơn một chút, giống như câu tự luận cuối cùng, câu hỏi nhỏ đầu tiên cô cũng không làm ra được.

Trình Liệt chấm bài xong, định lấy giấy nháp của cô xem, nhưng bị Hứa Tri Nhã đè lại.

“Làm gì?” Cô hỏi.

“Xem các bước giải của em.”

“Không cần thiết đâu, không biết làm chính là không biết làm, anh cứ giảng cho em là được rồi.”

Trình Liệt từ từ ngả người ra sau, ngón tay đang ấn trên giấy nháp thả lỏng rồi rời ra, trong mắt ánh lên một tia dò xét không rõ ý vị.

Anh nói: “Anh thấy em viết trên giấy nháp rất rõ ràng, tìm được câu tương ứng và bước sai lầm đó sẽ hiệu quả hơn là anh giảng lại từ đầu một lần, ấn tượng về câu hỏi cũng sẽ sâu sắc hơn.”

Hứa Tri Nhã đẩy giấy nháp sang bên cạnh, dùng cuốn Mã Tiểu Khiêu đọc dở đè lên, ngón tay gõ nhẹ lên câu tự luận cuối cùng, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi: “Không sao đâu, cứ bắt đầu từ câu này đi, thầy Trình.”

Lời lẽ khách khí, mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng tiếng “thầy Trình” này lại cực kỳ có sức ép.

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt cô có sự quật cường không cho phép lùi bước, là khí chất độc nhất thuộc về cô, kiêu ngạo, tự tin, ẩn giấu dưới vẻ ngoan ngoãn là sự phản nghịch.

Trình Liệt không kiên trì đòi xem giấy nháp nữa, thuận theo ý Hứa Tri Nhã, bắt đầu giảng từ câu khó nhất đó.

Trước đây không phải anh chưa từng gặp học sinh tương tự, đặc biệt là các cậu bé cấp hai, nổi loạn, tự cao, bị phụ huynh ép học, đành phải căng da đầu đối phó với anh, không hiểu cũng giả vờ hiểu, chỉ cần anh giảng xong là coi như xong chuyện.

Anh không hiểu tại sao cô gái trước mắt lên cấp ba thành tích lại sa sút không phanh, cũng không có hứng thú muốn biết, chỉ hy vọng sự thờ ơ và quật cường trên người cô sẽ không ảnh hưởng đến việc anh kiếm được khoản tiền gia sư này.

Nhưng sự sắc bén của Hứa Tri Nhã cũng chỉ lộ ra một lát. Trong lúc anh giảng bài, cô tỏ ra tôn trọng tuyệt đối, không hề qua loa, không hề lơ đãng, rất nghiêm túc lắng nghe.

Trình Liệt không khỏi đánh giá cô thêm một lúc.

Giảng xong câu hỏi nhỏ thứ ba, anh theo thói quen hỏi: “Hiểu chưa?”

Hứa Tri Nhã khẽ nhíu mày, rồi lại như bừng tỉnh ngộ mà nhẹ nhàng “A” một tiếng.

Có lẽ là thật sự đã hiểu, cô cười cười, đôi mắt đảo một vòng, hỏi ngược lại: “Còn có cách giải khác không?”

Đây thực ra là một câu hỏi đáng để suy ngẫm kỹ.

Cô ấy có hứng thú với việc học, cô ấy không hề làm cho có lệ, cô ấy thông minh hơn anh tưởng rất nhiều.

Trình Liệt lấy một tờ giấy nháp trống, vừa viết ba chữ ‘Cách giải hai’ vừa nói: “Có.”

Hứa Tri Nhã nói: “Nói thử xem.”

……

Một tiếng rưỡi còn lại, Trình Liệt giảng lại cho cô các câu sai, thời gian dư ra thì củng cố lại kiến thức các câu sai trong bài thi cuối kỳ ở trường cho cô. Toàn bộ quá trình cô đều rất phối hợp, có thể nói là học sinh học thêm ít gây phiền phức nhất mà anh từng gặp.

Bốn giờ chiều, buổi học thêm kết thúc. Trình Liệt thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn liếc nhìn tờ giấy nháp bị cuốn Mã Tiểu Khiêu kia đè lên.

Hứa Tri Nhã đứng dậy tiễn anh. Vu Diễm Mai cũng không vội vàng như các phụ huynh khác, ngay cả giọng điệu hỏi han cũng chậm rãi và nhàn nhạt.

Sau khi Trình Liệt nói chuyện vài câu với Vu Diễm Mai, ở cửa huyền quan, anh liếc nhìn Hứa Tri Nhã đang đứng ở cửa phòng ngủ, rồi nói với Vu Diễm Mai: “Con bé khá tốt.”

“Vậy có thể đỗ Đại học Tùy Thành không?” Vu Diễm Mai hỏi.

“Cái này cháu không rõ lắm, phải xem tình hình năm lớp 12 thế nào.”

Trình Liệt rời đi, Vu Diễm Mai vẫn còn đắm chìm trong câu nói “xem tình hình năm lớp 12” kia.

Bà hít một hơi sâu, hỏi Hứa Tri Nhã: “Con thấy gia sư này thế nào? Nếu trong một tháng không thể nâng cao thành tích của con thì đổi ngay lập tức.”

Hứa Tri Nhã nhìn bể cá, đáp: “Anh ấy cũng được.”

Vu Diễm Mai không mấy hài lòng với câu trả lời của cô, nhưng xét đến việc người này dù sao cũng có thể thi đỗ vào Đại học Tùy Thành, bà cân nhắc rồi nói: “Vậy cứ học thêm một tháng xem sao đã.”

“Vâng.”

Vu Diễm Mai cầm lấy túi len và chiếc áo len đen đang đan dở trên sofa về phòng mình.

Hứa Tri Nhã đứng ở cửa phòng ngủ một lúc, mãi cho đến khi con cá trong bể đột nhiên quẫy mình, chui vào bụi san hô giả, cô mới hoàn hồn.

Cô thu lại suy nghĩ, đang định về phòng, ánh mắt vô tình lướt qua chỗ huyền quan, chỉ thấy trên tủ giày đặt một chiếc ô ca rô màu xanh biển được bọc trong túi ni lông trong suốt.

Cô nhận ra, đó là chiếc ô của vị gia sư kia đặt lên lúc vào nhà buổi chiều.

Hứa Tri Nhã quay đầu nhìn cửa sổ phòng mình. Bốn giờ chiều trời vẫn còn khá sáng, cơn mưa to kéo dài cả ngày lẫn đêm không biết từ lúc nào đã lặng lẽ tạnh hẳn, bên ngoài không còn tiếng mưa gió gào thét, những vệt nước chảy trên kính cửa sổ cũng chỉ còn lại dấu vết khô cạn.

Hứa Tri Nhã đặt tay phải lên cánh tay trái, đốt ngón tay vuốt nhẹ lên xuống, nhìn chằm chằm chiếc ô vài giây, cuối cùng bước chân ra ngoài.

Cô cầm lấy chiếc ô, mở cửa, bước nhanh ra ngoài.

Thang máy đến rất nhanh, không khiến cô phải đợi lâu.

Ra khỏi tòa nhà, nhìn về phía trước, không thấy bóng dáng Trình Liệt đâu.

Hứa Tri Nhã không biết anh lái xe đến hay đi phương tiện công cộng, nhất thời không đoán được, ôm ý định tìm thêm một chút, cô đi về phía cổng tiểu khu.

Mưa đã tạnh, những vũng nước đọng trên nền xi măng cũ kỹ của tiểu khu đầy ắp nước. Những đóa hoa nhài trong bồn hoa bị gió thổi rụng xuống đất, từng cụm từng cụm, cứ thế trôi nổi trên vũng nước.

Đi được vài bước, phía sau bỗng có ánh sáng chiếu xuống, mặt đất ẩm ướt phản chiếu ánh nước long lanh.

Hứa Tri Nhã ngẩng đầu nhìn trời.

Sau cơn mưa lớn, bầu trời như được gột rửa một lần. Những tầng mây u ám, ẩm ướt nặng nề dần tan ra, để lộ khoảng trời xanh nhạt của buổi chạng vạng mùa hè. Ánh hoàng hôn bị che khuất cũng hé ra vài tia sáng, phủ lên thế giới này một lớp vàng óng.

Ra khỏi tiểu khu, Hứa Tri Nhã nhìn quanh một lượt, tìm thấy bóng dáng Trình Liệt giữa dòng xe cộ tan tầm.

Anh đang đứng ở phía sau trạm xe buýt, dựa vào hàng rào ngang của tiểu khu. Phía sau lưng anh còn có vài cành hoa nhài vươn ra từ song sắt, nụ hoa khẽ run rẩy, chực chờ bung nở.

Anh vắt cặp sách trên vai phải, tay phải đút trong túi quần dài màu đen, dáng vẻ lười biếng. Tay trái kẹp một điếu thuốc, động tác hút thuốc rất thành thục, từng hơi từng hơi một.

Lúc anh nhả khói, đôi mắt hẹp dài đen nhánh hơi nheo lại, ánh lên vẻ thờ ơ và lạnh lùng.

Ánh hoàng hôn cũng chiếu từ phía sau lưng anh, viền lên đường nét rắn rỏi của anh một lớp vàng óng. Ngược sáng, đường nét của anh càng thêm rõ ràng, gọn gàng lưu loát. Đặc biệt là yết hầu chuyển động lên xuống khi anh hít khói thuốc vào phổi, cái lồi lõm nhỏ bé đó lại có sức quyến rũ lạ kỳ.

Ngay cả cặp kính gọng bạc mảnh kia cũng rất phối hợp mà nhuốm lên người anh vài phần hơi thở cấm dục.

Hứa Tri Nhã không nhịn được nhìn thêm vài lần.

Trạm chờ xe buýt đông nghịt người lên kẻ xuống, ai nấy đều vội vã trở về điểm dừng chân không bị bóng đêm xâm nhập ấy. Chỉ có Trình Liệt, chỉ có một mình anh thần thái ung dung, thờ ơ nhìn ngắm tất cả.

Trình Liệt…

Hứa Tri Nhã đặt cái tên này trong lòng nghiền ngẫm hai lần, không khỏi khẽ nhướng mày, chỉ cảm thấy đúng là người như tên.

Cô cầm ô đi tới, đôi giày thể thao trắng dẫm vào vũng nước, viền giày bị dính một chút vết bẩn.

Có lẽ khóe mắt anh đã liếc thấy cô, chưa đợi cô đến gần, đầu anh đã quay về phía cô, ánh mắt lướt từ mặt cô xuống chiếc ô trên tay cô.

Anh cầm điếu thuốc đã cháy dở, hút hơi cuối cùng, nghiêng đầu nhả khói, dụi tắt nửa điếu thuốc chưa hút xong.

Khi Hứa Tri Nhã đi đến trước mặt anh, xung quanh đã không còn mùi khói thuốc, nhưng cô cảm thấy vẫn có thể ngửi thấy mùi thuốc lá cực nhạt trên người anh, cũng không tính là khó ngửi.

Hứa Tri Nhã đưa ô cho anh, “Anh quên cái này.”

“Cảm ơn.” Trình Liệt nói.

“Không có gì.”

Dường như không còn gì khác để nói, Hứa Tri Nhã khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Dáng đi của thiếu nữ uyển chuyển, mảnh mai mà lại cân đối. Làn da dưới ánh hoàng hôn càng thêm trắng nõn, giống như một con thiên nga trắng, chiếc cổ kiêu hãnh thon dài, trong trẻo thanh thoát mà không mất đi cốt khí. Nhưng cô lại dường như thiếu một chút sức sống, đáy mắt là vẻ mờ mịt, uể oải khó nói thành lời.

Trình Liệt nhìn bóng lưng cô rời đi, nheo mắt lại, rồi cúi đầu nhìn chiếc ô trong tay một lúc.

Đợi xe buýt số 403 vừa lúc chạy tới, Trình Liệt thu lại ánh mắt, tháo kính xuống, vài bước lớn sải lên bậc thang, lên xe buýt.








~ 💖 Ủng hộ Ming ở đây 💖 ~

Ngân hàng: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội (MB)

Số tài khoản: 0336524731

Chủ tài khoản: LA THI NGOC HOI


Bạn có thể ghi nội dung chuyển khoản là "Ung ho [Tên Truyện]" hoặc lời nhắn dễ thương nào đó. Xin cảm ơn tấm lòng của bạn!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 1

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 55

DẤU HƯƠNG - CHƯƠNG 2